My BFF – c02

THẰNG BẠN TÔI

.

2. THẰNG BẠN TÔI LÀ ĐỒ ĐẦU ĐẤT

“Mày sao vậy?” Tôi hỏi, nhìn đăm đăm vào bàn tay đang che miệng của hắn.

“Lo cho tao hả cưng?” Hắn cười nhăn nhở, và tôi nhận ra rằng lòng tốt của mình đã đặt sai đối tượng.

.
Tôi quay sang bên phải để ngắm cảnh vật nhòe nhoẹt trong màn mưa. Cả tuần nay trời mưa không dứt. Những giọt nước mưa cứ rơi rơi với những tiết tấu nhanh chậm khác nhau, làm thành một bản nhạc không lời kỳ diệu. Nghĩ lại, lúc nhỏ tôi không thích mưa, nhất là khi mưa mà tôi phải ở nhà một mình. Mưa khuếch đại cảm giác trống vắng, mưa gợi lên những nỗi sợ hãi vô hình. Mỗi khi trời mưa, có ai đó luôn đội mưa chạy sang nhà tôi, đặt bàn tay ướt nhẹp lên đầu tôi mà vỗ về an ủi. Chỉ khi ấy tôi mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

Bây giờ lớn rồi, tôi không còn ghét mưa nữa. Như người ta nói, thời gian thay đổi mọi thứ mà.

.
Hắn vẫn hắt hơi nhè nhẹ cho đến lúc chúng tôi hoàn tất bài thực hành ở tiết cuối. Tôi nhăn mặt, nhích vai ra xa hắn hơn.

“Tránh xa tao ra một chút, tao không muốn nhiễm virus cảm cúm từ mày.”

Hắn đang hý hoáy điền nốt tên của những người trong nhóm lên tờ giấy, bỗng ngẩng đầu lên nhìn tôi một cách ngơ ngác.

“Ê… Họ mày là gì?”

.
Tôi đánh rơi cây bút xuống sàn, miệng chuẩn bị nguyền rủa thủ phạm nếu cây bút tôi có bị hư. “Mày quen tao được bao lâu rồi thằng kia?”

“Làm sao tao biết!” Hắn đưa tay che miệng và ho hục hặc. “Mà mày cũng có gọi tên tao đâu!”

“Hai chuyện khác nhau!”

.
Đã từ lâu rồi tôi không gọi tên hắn. Cái tên hắn mà gọi lên thì khối chuyện hiểu lầm sẽ xảy ra. Ừ, Thiện Anh. Tên của hắn.

Đọc tắt là “Anh”.

.
Tôi thật sự không muốn gọi tên hắn tí nào…

Hắn cuộn tròn trên giường như một con mèo và thiêm thiếp ngủ. Mái tóc bù xù ướt nhẹp cứ bết vào đầu, người nóng hầm hập, mồ hôi túa ra như tắm. Tôi nhúng nước chiếc khăn và khẽ lau mặt hắn.

Lúc bệnh, trông hắn tơi tả như nùi giẻ rách đáng thương.

Nhưng tôi còn đáng thương hơn vì phải hầu hạ hắn vào những lúc như thế này.

.
Điện thoại của hắn run bần bật bên cạnh chiếc gối, nhưng hắn vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh lại trong vòng vài phút tới. Tôi thở dài ngao ngán và cầm lấy nó lên.

Không có caller ID, chỉ là một dòng số lạ hoắc.

.
“A lô, Pizza Hut đang nghe. Hiện giờ đang mưa, chúng tôi không nhận giao hàng, xin quý khách vui lòng gọi lại sau khi mưa đã tạnh.” Tôi tuôn một tràng, những dấu chấm phẩy trong văn viết được mặc kệ một cách hoàn hảo.

““Anh”? “Tin Anh”? It’s Christina! Are you there?”

“Christina”? Nhỏ học sinh trao đổi lớp bên? Chà, thằng bạn tôi cũng nhanh tay thật đấy. Không biết bé này mang số báo danh thứ mấy trăm rồi…?

“I miss youuu alreadyyyy, babyyyy…” Nhỏ kéo dài giọng, và tôi chống cằm một cách chán chường.

“Quý khách vui lòng gọi lại sau khi mưa tạnh.” Tôi lặp lại với giọng đều đều như máy. “Xin cám ơn và hẹn gặp lại.”

Và tôi ấn nút tắt.

.
“…Ai gọi vậy…?” Hắn từ từ mở mắt.

“Nếu mày đã tỉnh từ nãy giờ thì làm ơn nói một tiếng, để tao khỏi phải giả Pizza Hut với Christina.” Tôi cau mày.

“À à…” Hắn khẽ kéo chiếc khăn xuống khỏi trán, rồi chống tay lên giường, nửa nằm nửa ngồi. “Nhưng mà… mày đâu đến nỗi dốt tiếng Anh, sao lại trả lời bằng tiếng Việt?”

“Nếu đó được xem là lời khen, tao thành thật khuyên mày xét lại khả năng sử dụng ngôn ngữ. Và nhỏ cũng hiểu rõ tiếng Việt, tại sao tao phải đáp bằng tiếng Anh?”

“Vì *tao* nói chuyện với Christina như thế.”

“Mày không có lòng tự hào dân tộc à? Và xin lỗi, mày là ai? Ông hoàng của kẻ bề tôi này chắc?”

.
Hắn lấy ống tay áo dài thòng lên che miệng và ho khe khẽ.

“Vấn đề này đã được đề cập cả trăm lần rồi, nhỏ ạ. “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu.” Chả phải mẹ mày luôn gọi tao là con rể tương lai sao?”

.
“Con rể tương lai”… Đây chỉ là một trong những ý tưởng điên rồ mang tính áp đặt của mẹ tôi. Tôi còn nhớ, năm lên ba mẹ dắt tôi sang nhà hắn, như chuyện thường ngày ở huyện vẫn diễn ra, và khi thấy hắn nắm lấy đuôi tóc tôi mà giật giật cho đến lúc tôi khóc thét lên, bà đã cười và nói với mẹ hắn:

“Chà… Hai đứa nó thật hợp nhau!”

.
Một ví dụ tiêu biểu khác có thể kể đến việc bà có sở thích tắm suối nước nóng mỗi tuần, và mỗi lần như vậy đều mang theo tất cả cô/ mợ/ dì/ bác của tôi, để lại một đứa trẻ lứa tuổi quần đùi tắm mưa như tôi ở nhà trông nom khoảng bảy tám đứa em họ còn quấn tã.

Tuổi thơ của tôi tràn ngập những ngày canh nhà cùng con ma xó.

.
Dứt suy nghĩ khỏi những mảnh hồi ức u ám, tôi nhìn thẳng vào hắn và nói với giọng chắc nịch:

“Tao không có nghĩa vụ phải lấy mày. Ách đô hộ của mẹ tao đã chấm dứt từ khi tao dứt áo ra đi rồi. Mà…” Tôi thêm vào, cười cợt. “Mày cũng đâu thiếu gì ứng cử viên cho chức phu nhân, nhỉ?”

“Khanh…” Hắn nhìn tôi đầy vẻ cân đo đong đếm.“Mày đang ghen hả?”

“Ừ, ừ, sao cũng được…” Tôi gật đầu qua loa, không muốn cứ phải mỏi miệng đấu khẩu với hắn mãi. Trăm lần như một, thế nào tôi cũng thua. Mà cũng có thể, tôi chấp nhận im lặng lần này là vì tôi không có thói quen chối bỏ sự thật. “Giờ thì ngoan ngoãn nằm xuống để tao đo nhiệt độ được chưa?”

.
Mưa trút xuống mỗi lúc một nhiều hơn, quật mạnh xuống nền đất bên ngoài một cách ầm ĩ. Bên trong căn phòng ấm áp, hắn chợt ngồi hẳn lên, rồi đưa tay lên vò vò tóc tôi. Hơi bối rối, tôi chậm chạp kéo tay hắn xuống.

“Tao không còn ghét mưa nữa rồi, mày không cần phải làm thế…”

Mắt hắn vẫn nhìn tôi đăm đăm, khiến những dòng suy nghĩ của tôi bị cắt vụn.

“Hình như mày không biết…” Hắn thở nhè nhẹ. “…Cái mà người ta gọi là tình yêu… Tao không thật sự hiểu… Nhưng tao biết là tao quan tâm đến mày, rất rất nhiều…”

.
Lạc đề, lạc đề.

.
“Gì vậy?” Tôi phì cười. “Tán tỉnh tao à…?”

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra là khoảng cách của chúng tôi đang giảm đi một cách đáng kể. Khoảnh khắc môi hắn chạm khẽ vào môi tôi, hình như thời gian đông đặc lại.

.
Có một cảm giác gì đó rất kỳ lạ len lỏi vào tim tôi. Có lẽ… hình như là… ôi không…

.
Người ta nói, “Căn bệnh ôm ấp có nguy cơ sẽ biểu hiện ra trong mùa cảm cúm,” thật chả sai chút nào, mà ví dụ điển hình là hai động vật bậc cao bên trong một không gian chật hẹp tù túng thế này đây.

.
“Nếu tao bị lây bệnh cảm thì mày chuẩn bị tang lễ đi là vừa.” Tôi khẽ nói, không ngước lên.

“Tang lễ cho ai? Một bệnh cảm nhỏ nhoi đâu đủ đánh gục con trâu như mày?”

“Cho mày chứ ai! Vì khi tao khỏi bệnh, điều đầu tiên tao làm sẽ là bóp cổ mày đến chết!”

Categories: Finished, Self-written Fics, My BFF | Tags: | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: