Daily Archives: December 12, 2010

Illusive Reflection – c04

KÍNH HOA THỦY NGUYỆT

.

CHƯƠNG 4: DAO ĐỘNG

Ngày tháng cứ thế mà đưa thoi…

Đáng yêu tiểu chính thái cũng dần hóa thân thành một thiếu niên tuấn mỹ, mặc dù tâm tính vẫn còn vương nét thơ dại non trẻ.

.

Thiếu niên ngồi trước án, tay đặt trên một thanh cổ cầm. Hắn mặc áo gấm trắng thanh thuần, viền tay cùng cổ áo là hoa văn đơn giản màu lam nhạt. Đai lưng thuần bạch, hạ xuống một khối sở ngọc thâm lam sắc. Ngồi trước mặt hắn là một hỏa hồng sa y thiếu nữ, đang cầm một chiếc bánh méo mó đưa lên miệng.

.

Nhìn thấy nàng không chút ghét bỏ mà tao nhã ăn nó, thiếu niên trong lòng dâng lên cảm giác ngượng ngập khó tả.

.

Ngón tay tùy ý phất qua dây đàn, âm thanh vang lên tuy lơ đãng nhưng lại phiêu dật tiêu sái.

.

Ba năm trôi qua, hắn đã luyện được cầm kỹ tới mức xảo diệu, nhưng vẫn không thể tái hiện lại khúc nhạc nàng từng đạn ra.

Nghĩ đến đây hắn lại buồn bực.

.

Ba năm đó, hắn cũng học được cách làm bánh, nhưng thành phẩm trông vẫn thật thất bại.

Nghĩ đến đây hắn lại càng buồn bực, dòng chảy của cầm thanh dần chệch hướng, ẩn ẩn sự bất an.

.

Ngọc thần nâng mi liếc hắn, có chút buồn cười.

Tâm trạng này quả thật có tính chất vui sướng khi người gặp họa.

.

Bánh từ tay hắn làm, mặc dù hình dáng hơi kém nhưng hương vị lại ngọt ngào thấm tâm. Nàng chính là bỏ đá xuống giếng mới không thèm nói cho hắn.

.

Thiếu niên buông cầm, đi đến góc tường ngồi xuống, ôm lấy hai má, đưa lưng về phía nàng.

.

Ngoài cửa, trăng và sao sáng ngời trên bầu trời thẫm tối. Hơi thở của đêm phả vào trong, lành lạnh.

.

Ngọc thần thong thả đi lại, tọa hạ cạnh hắn. Hắn nghiêng nghiêng mặt, quyết không nhìn.

.

Hắn đây là phụng phịu, trẻ con có thừa. Dù sao, mười tuổi vẫn là chưa lớn, hắn không thấy có gì đáng xấu hổ.

.

Nàng loát loát tóc hắn, có điểm thích ý khi những sợi tóc đen tuyền nhuận hoạt trượt qua kẽ tay.

Tóc hắn không dài, chỉ non hai thước, nhưng người ta lại có thể đùa đến nghiện.

.

Cảm giác nhột nhạt tê dại từ tóc truyền đến da đầu, khiến đôi ngươi của thiếu niên trở nên mông lung. Lông mày cũng dần giãn ra, vô thức hé lộ vẻ mặt hưởng thụ của một con mèo lười nhác vừa được vuốt ve yêu chiều.

.

Có con bướm nhỏ lạc vào trong điện, phiêu phiêu bay đến đỉnh đầu hắn. Hắn không cảm thụ đến, nhưng Ngọc thần lại thấy rất rõ. Nàng nhợt nhạt cười, nhưng rất nhanh chóng thu liễm.

.

Na chích điệp cánh đượm hồng sắc, chấm lên vài vệt đen nhánh, trông rực rỡ bắt mắt nhưng cũng có loại phong vị cổ điển. Thân hình nhỏ, lá gan lớn, tiểu sinh vật hiếu động nhảy nhót, tựa hồ ba chìm bảy nổi trên dòng hắc thủy.

.

Thiếu niên lúc này lại nhớ đến, mấy ngày trước hắn kéo nàng ra vườn.

.

Hắn khi đó vừa thu hoạch được mầm cây hoa đào, muốn cùng nàng trồng xuống.

Nàng nhất lăng, sau lại nhíu mày vấn, gia viên đã đầy ắp đào, hà cớ gì gia tăng một gốc?

Hắn chỉ cười nói, ý nghĩa không giống nhau.

Để rồi, khi nàng, với vẻ mặt không thể nề hà, gieo hạt mầm kia vào trong đất, hắn cũng gieo một hạt mầm khác vào trong tim…

.

.

“Ngọc thần…”

.

Thấy có người gọi, hồng y nữ tử liền chú tâm lắng nghe. Ngón tay vừa ngưng, những lọn tóc trơn mềm lại thừa dịp trượt đi.

.

“Ngọc thần…” Có chút ngượng ngùng.

“Ân?” Nàng vẫn rất kiên nhẫn.

“Ngươi…” Thiếu niên đắn đo một chút, cuối cùng vẫn là nói ra. “Ngươi tên gì?”

.

Nữ tử ngẩn người sửng sốt.

Tên của nàng? Rất lâu không ai nhắc đến, nàng cơ hồ cũng đã quên đi.

.

Thiếu niên im lặng nhìn nàng, chờ đợi.

.

Trông như bình thản, kỳ thực trong lòng hắn đang lo lắng, không biết lần này có xem như xâm phạm riêng tư của nàng không? Trời biết, hắn phải dùng hết can đảm mới có thể đem thắc mắc xuất khẩu. Nếu nói dễ dàng, hắn đã chẳng đợi suốt ba năm.

.

Một lúc lâu, thật lâu, thật lâu sau, nàng mới bất đắc dĩ mở miệng:

“…Quân Viện.”

.

Ánh sao bàng bạc luồn qua kẽ lá, rơi rơi trên đất.

.

“Ta tên Quân Viện.”

.

Ngoài kia, trăng rằm vẫn rất sáng rất sáng…

.

.

Hắn xoay phắt người lại, cười đến rạng rỡ. Trong mắt lưu quang dật thải, các dải màu sắc lóng lánh chuyển động, tinh tế cực kỳ.

.

Nàng có chút không thích ứng, khẽ dời mắt tránh đi.

.

Kỳ quái… Nàng chính là vì đôi mắt kia mới đưa hắn về. Nay lại là vì đôi mắt đó mà trở nên lúng túng.

.

“Quân Viện?” Hắn thích thú liên thanh gọi. “Quân Viện, Quân Viện.”

“…Ân.”

“Ta gọi ngươi Quân Viện, ngươi cũng gọi tên ta được không?”

“…” Không ý kiến.

“Thủy Nguyệt, gọi Thủy Nguyệt nha?”

.

Nguyệt? Nàng trầm ngâm. Khả hắn lúc này càng giống mặt trời của ban mai…

.

.

Đêm đó, có một nạn nhân của sự mất ngủ vẫn tư lự đến sáng, còn kẻ đề xướng nọ sung sướng li bì hội Chu công, hoàn toàn không giác ngộ bản thân đích sở tác sở vi đã mang đến hậu quả như thế nào…

.

.

.

Chú thích:

– Tiểu chính thái: bé trai xinh đẹp.

– Sở ngọc: tên tiếng Anh là Spinel, có nhiều màu sắc.

– Sa y: y phục làm bằng vải the.

Categories: Illusive Reflection | Tags: | Leave a comment

Illusive Reflection – c03

KÍNH HOA THỦY NGUYỆT

.

CHƯƠNG 3: TƯƠNG GIAO

Khách nhân tắm rửa sạch sẽ, mặc vào quần áo, vấn lại mái tóc, rồi mới lễ phép quỳ xuống trước la trướng, dập đầu ba lần.

Ngọc thần ngửa mặt nhìn trần phòng, không mở miệng.

.

Tiếng bước chân người đã đi xa, nàng mới xuống giường, trầm mình trong trì thủy. Nương nhờ mạch nước ấm áp, tay nàng chậm rãi tẩy đi những vết ứ thanh trên làn da oánh ngọc.

.

Quá một lúc lâu, nàng mới cầm lấy y phục khoác lên người. Đẩy tóc ra phía trước, nàng dùng một sợi tơ dài lỏng lẻo thắt quanh chúng, rồi ngồi xuống trên ghế.

.

Ở ngoài phòng, nơi tầm mắt có thể thoải mái phóng đến, một góc vải trắng lộ ra phía sau một cây cột vững chãi.

.

Lưỡng phiến lông mi dày đặc nâng lên, đưa ánh mắt lạnh nhạt chuyển dời về phía ấy.

.

Tiểu nam hài nấp sau cột, lén lút ló cái đầu nhỏ ra nhìn nàng. Bị nàng bắt gặp, hắn rụt cổ về, sau nghĩ nghĩ sao đó, lại nhoài ra, nhe răng cười với nàng.

.

Nàng trong mắt mãn mãn sương mù, hồi sau đứng dậy, nâng tay vén lên tấm hồng la đang chắn cửa phòng, từng bước một vững vàng tiến đến.

.

Hắn ngẩn người nhìn nàng.

.

Màu đỏ của y sam cùng của màn lụa trong khoảnh khắc tựa hồ giao triền.

~

~

Ngọc thần chăm chú theo dõi những gợn nước hình tròn dần loang ra bên trong chén trà ấm nóng. Nàng đang không ngừng suy tưởng, nhưng lại che giấu vẻ thất thần bằng cách ôm chén trong tay. Lòng bàn tay bị nhiệt uân đỏ bừng.

.

Đứa bé này, nàng đã đem đến thần điện được khoảng một tháng, nhưng lần gặp mặt gần đây nhất cũng là hơn hai mươi ngày trước. Lúc nàng đến, hắn còn hôn mê bất tỉnh, ngón tay non mịn rải rác những vết cắt ứa máu.

Khi này đây gặp lại, hắn lại rất hồn nhiên mà cười. Biết rõ nàng là thần linh, thế nhưng không chút sợ hãi, cũng không quỳ lạy linh tinh, nhượng nàng có chút ngoài ý muốn.

.

Tiểu nam hài thủy chung chưa từng rời mắt khỏi người thiếu nữ trước mặt, hắn tuy tuổi nhỏ nhưng đã có thức nhân chi minh, cho nên phát hiện được cử chỉ mất tự nhiên của nàng.

.

Không chút để tâm đến chén trà dành cho mình, hắn ngập ngừng mở đầu câu chuyện:

“Cái kia, ngươi…” Hắn ho nhẹ, cẩn thận quan sát phản ứng của người kia. “Ta… có thể một lần nữa nghe ngươi đạn cầm sao? Ngươi đạn rất hảo nghe…”

.

Không đợi lời kia được nói xong, cái chén trong tay nàng đã rơi thẳng xuống sàn, vỡ toang, cưỡng chế đặt cho nó một dấu chấm đoạn.

.

Nàng chật vật ngẩng đầu nhìn hắn. Qua vài giây, lại hung hăng lắc đầu.

.

Có chút kinh ngạc, mi hắn vi đẩu.

.

Rồi tiểu nam hài nghĩ đến, có thể là mình đã đụng chạm đến điều cấm kỵ của nàng, cho nên cúi thấp đầu tự trách:

“…Là ta quá đòi hỏi.”

.

Nàng vẫn nhìn hắn, đáy mắt hiển hiện nét hoang mang.

.

Là tiếng đàn của nàng có tính nhiếp hồn, đối với hắn rất không tốt. Huyết cầm ngày đó cũng đã bị nàng đánh vỡ rồi. Nàng thật không phải đối hắn sinh khí. Nên làm sao để hắn hiểu đây?

.

Nàng gắng gượng khỏa lấp sự lúng túng bằng cách thấp người, phẩy ống tay khiến những mảnh sứ vỡ biến mất.

.

Tiểu nam hài trầm ngâm suy nghĩ.

Một đám phấn hồng đông tây bị thôi vào giữa tầm mắt, khiến hắn giật mình nâng đầu lên.

.

Tay nàng vẫn đang đẩy dĩa bánh về phía hắn, vẻ mặt thành khẩn.

.

Tiểu nam hài ngần ngừ cầm lên một mẩu.

.

Nàng rụt tay lại, khinh khinh thở phào.

.

Sóng mắt hắn lưu chuyển.

Là nàng đang hướng hắn tỏ vẻ áy náy sao?

.

Khóe miệng hắn chậm rãi nâng lên, dẫn ra một nụ cười câu hồn đoạt phách.

.

Tại đối diện, nàng đột nhiên cảm thấy quẫn bách.

.

Kỳ quái, hắn dù sao cũng chỉ là cái đứa nhỏ…

.

.

“…”

“…”

Hai người cứ thế vô thanh vô tức một hồi lâu, cho đến khi cái dĩa tinh xảo trở nên trống trơn. Tiểu nam hài liếm nhẹ đầu ngón tay, lưu luyến chút vị ngọt còn trong miệng.

.

Nàng chỉa chỉa mâm bánh trái bên cạnh lô hương phía sau lưng hắn, ý bảo hắn cứ tự nhiên.

.

Hắn cũng không khách khí, vươn tay lấy đến vài ba miếng.

.

Một giọng con gái nhân đó mà mềm nhẹ truyền đến:

“Dù sao đồ cúng vẫn còn rất nhiều.”

.

.

Tiểu nam hài có chút nghẹn ngào khó thở.

Categories: Illusive Reflection | Tags: | Leave a comment

Illusive Reflection – c02

KÍNH HOA THỦY NGUYỆT

.

CHƯƠNG 2: HỒN CẦM

Loáng thoáng trong gió có tiếng ngân nga, vút qua những rặng cây lao xao…

Tiểu nam hài ngừng đùa giỡn chuỗi phong linh bằng đá trên tay, ngưng thần lắng nghe.

.

Là ai đang gảy đàn?

.

.

Hắn nhắm mắt lại.

.

Thanh âm kia, khoáng đạt tựa trời ngàn dặm mây, lại ôn hòa chẳng kém gió nhẹ đêm hè… Thế nhưng vì sao hắn luôn cảm thấy lòng nao nao đâu? Giống như là đang đứng giữa một nơi cao chót vót nhưng lại tịch liêu. Có chút sợ hãi, xen lẫn buồn đau…

.

Tịch liêu?

Đúng, chính là cảm giác này.

.

Tiểu nam hài mải chú ý đến tiếng đàn huyền diệu, mà không để tâm đến việc tim mình đang đập gấp gáp hơn. Người không cử động, mà tay áo bằng vải thô thỉnh thoảng lại phập phồng. Máu bắt đầu nghịch lưu, huyết khí bốc lên, hô hấp dần đình trệ.

.

Bất chợt, cơn đau xé lồng ngực ập đến.

~

~

Ngón tay khinh khẽ bát lộng cầm huyền, lưỡng phiến lông mi thùy hạ, bán che giấu ánh mắt không chút cảm xúc. Ba ngàn căn tóc lặng buông nơi vạt áo thẫm đỏ, rẽ ra nhiều hướng trên sàn đá.

.

Tiếng đàn vừa vang, ánh nến lung lay. Bóng đen in trên tường cũng nhân đó mà xao động không yên.

Khi như châu ngọc thanh thúy va vào nhau, khi như hoa đào tháng ba rơi trên dòng nước… Khúc nhạc đạn ra, đẹp đẽ tựa âm hưởng của trời, khả vì sao lại mang đến cảm giác trống rỗng vô hạn? Phải chăng… phải chăng là vì nó thiếu đi một chữ tình?

.

Điều này, người gảy đàn cũng không minh bạch.

.

Gian phòng từ lâu đã không còn vị đạo của kẻ lạ nữa. Sàng đan cũng đã bị rửa sạch khỏi chất dịch niêm nị bẩn bẩn kia rồi. Trong không khí chỉ có mùi cỏ hoa cùng trầm hương thân thuộc.

.

Ân, không đúng. Mùi hoa đào dường như nùng hơn mọi ngày.

.

Đầu ngón tay lướt trên huyết sắc cổ cầm có phần cứng nhắc.

.

Không xong, nàng quên là trong điện còn có người…

.

.

Như để khẳng định suy nghĩ của nàng, từ xa vọng đến tiếng vật nặng đập xuống đất, cùng vài tiếng rơi vỡ liên tiếp.

.

Hàng mi khẽ run lên, để lộ đôi ngươi thoáng chút gợn sóng.

.

Một thanh âm chói tai vang lên.

.

.

Cầm huyền đứt đoạn.

~

~

Tiểu nam hài mở to mắt, vẻ mặt ngơ ngác.

.

Trên chiếc bàn gỗ vân, có một cái dĩa đầy ắp bánh màu hồng nhạt.

.

Cái này kỳ quái, hắn nhớ kỹ đã ăn hết bánh rồi…

.

A, còn cả chiếc bình cổ cao mà hắn đã vô ý suất toái trong đau đớn, cũng không thấy tung tích của các mảnh vụn.

.

Phải chăng có người vừa đến…?

.

.

Tiểu nam hài thong thả ngồi dậy, lại cảm giác được có một cỗ nhiệt lưu đang di chuyển khắp cơ thể, khiến hắn trở nên bừng bừng sức sống. Hắn thử hoạt động tứ chi, ánh mắt di chuyển đến đôi tay của mình, bất giác trầm mặc.

.

Hắn im lặng nhẫn cười.

.

Bàn tay bị mảnh vỡ cắt chảy máu đã được quấn lại bằng lớp lớp tơ trắng, trông như hai cái kén tròn lẳn mềm mại.

Hảo đáng yêu a…

Tiểu nam hài tay này vuốt ve tay kia, áp lên đôi má, đùa giỡn bất diệc nhạc hồ.

.

Chơi được một lúc, hắn lại vụng về lạp cái dĩa to đến gần. Miệng nhỏ gặm nhấm một góc bánh, động tác giống như tiểu ấu thử vừa gặp hạt gạo trắng, dè dặt mà thập phần chọc người trìu mến.

Categories: Illusive Reflection | Tags: | Leave a comment

Illusive Reflection – c01

KÍNH HOA THỦY NGUYỆT

.

CHƯƠNG 1: SƠ KIẾN

Khi tim ta đã ngừng đập, mong ngươi đem thân xác ta thiêu thành tro bụi và thả về với gió.

Như vậy, ta có thể nương nhờ gió mà vĩnh viễn nói yêu ngươi.

~

Trời xanh trải dài ngàn dặm, mây trắng lốm đốm bay.

Hồng y như lửa, thiêu đốt tán lá um tùm bên cạnh bờ hồ.

Nữ tử lẳng lặng tựa vào thân cây cổ thụ, nhắm mắt cảm thụ hơi thở của hoa nhi. Bóng lá thâm u rơi xuống trên da thịt trắng nõn, vô tình che giấu hàng mi dài dài, cánh mũi xinh xắn cùng làn môi mềm mại. Tóc đen buông trên đất, lõa xõa xung quanh đuôi váy.

.

Có một vài tiếng động nho nhỏ cắt ngang bình lặng.

.

Nữ tử càng tựa sát vào cây, để bóng đen phủ xuống hết thân hình mảnh mai.

.

Mặt đất khe khẽ rung động. Nước hồ lăn tăn gợn sóng.

.

Một tiểu nam hài chừng sáu bảy tuổi lảo đảo đi tới khoảng đất trống ven hồ, trên người khoác bộ điệt y rộng thùng thình. Bước chân không vững, hắn ngã ngồi trên đất. Y trang màu trắng lập tức nhiễm bụi bẩn, có vài vệt xám ảm đạm.

Ánh mắt ngưng đọng nơi mặt hồ trong suốt như gương.

.

Có con chuồn chuồn lướt trên nước, cánh nhỏ chậm rãi quạt lên xuống.

.

Nữ tử không nhìn hắn. Mắt nàng nhắm nghiền, hơi thở đạm đạm, đều đều như đang ngủ.

.

Thái dương trốn sau đỉnh núi. Mây từng đám, từng đám lạc đến cuối trời. Chuồn chuồn nhỏ từ lâu đã bay mất.

Tiểu nam hài vẫn ngẩn ngơ ngồi một chỗ.

.

Nữ tử nhẹ nhàng mở mắt, chăm chú nhìn bóng lưng cô độc.

.

.

Một lúc lâu sau, tiểu nam hài bất chợt quay đầu lại.

Ánh mắt vừa giao hội, nữ tử vô thức giật mình.

.

Bên dưới mái tóc lộn xộn, đôi ngươi kia, tròn tròn to to, trong veo xinh đẹp, giống như đang phản chiếu tâm linh kẻ khác.

Màu mắt rất thiển, gần như vô sắc.

.

Chúng làm nàng nhớ đến phiến gương cổ của Đông cực Châu thần.

.

Chiếc gương đó là thượng cổ thần vật, vốn đã thất lạc từ lâu. Gương soi chiếu nội tâm của con người, linh hồn bị nó xích lõa vạch trần, vết nhơ cùng thương tích không thể che đậy được. Mà, một khi bị buộc phải đối mặt với những ngóc ngách tăm tối nhất của trái tim mình, người ta có thể phát điên. Phiến gương cổ kia, chính là để phán xét con người.

Lần duy nhất nàng nhìn thấy nó là khoảng một vạn năm về trước, khi bọn họ vừa từ vô lượng hình thành…

.

Nữ tử khe khẽ thở dài, đem “thần” của mình trở về với khuôn mặt non nớt đối diện.

.

“…Vì sao không khóc?”

.

Tiểu nam hài tròng mắt càng mở to.

“Ngươi… biết?”

.

Nàng nghiêng nghiêng đầu.

Nàng sao có thể biết? Chỉ là, tại trong mắt hắn nàng bắt gặp dấu vết của tang thương.

.

“Cha nương ta… vừa song song qua đời…”

.

“Vì sao ngươi không khóc?” Nàng lại hỏi.

.

Tiểu nam hài lắc lắc tiểu não túi, chậm chạp nói:

“Bọn họ rất tốt… vẫn cùng nhau, rất hạnh phúc…”

Nói rồi, hắn dụi mặt vào đầu gối, hổn hển thở.

.

Ánh chiều tà biến bầu trời thành tấm màn loang lổ vết đỏ. Tiểu nam hài ngã lăn trên đất, khuôn mặt nhỏ nhắn thống khổ nhăn nhíu.

.

Nữ tử đứng yên tại chỗ, đôi hài thêu không chút nhúc nhích.

.

Tiếng thở càng ngày càng yếu ớt, có lúc như ngừng lại.

.

Nữ tử phe phẩy đầu, tay vịn hờ lên cành cây, nhấc váy bước ra ngoài. Từng tấc tóc dài tiếp xúc mặt đất, buông lơi.

Những ngón tay thon dài chạm khẽ vào lớp vải trắng thô ráp.

.

“Bọn họ rất tốt, vậy ngươi đâu…?”

~

~

Tiểu nam hài tỉnh lại giữa bốn bức màn đỏ.

.

Không chỉ là bức màn, cả thế giới giống như đều màu đỏ.

.

Tiểu nam hài buông chân xuống giường, chậm chạp đi vài bước. Hắn chợt thấy trên chiếc bàn gỗ vân bên cạnh giường, có một chiếc bình cổ cao trống rỗng và một dĩa bánh hoa đào.

Tiểu nam hài cầm lấy miếng bánh, bước ra khỏi phòng, vừa đi vừa nhìn xung quanh.

.

Nơi này có vẻ xa lạ, cũng có chút quen thuộc.

Màu đỏ thẫm, nhuốm lấy toàn bộ kiến trúc. Những bức tượng với vẻ mặt ôn hòa từ ái đặt dọc hành lang dài, hoa văn cổ xưa bắt đầu từ chân những cột trụ khổng lồ kéo dài đến trần nhà thấp. Đại sảnh rất lớn, có linh đài cao cao, có chúc nến tinh xảo. Mùi nhang trộn lẫn với mùi hoa cỏ, tán phát khắp nơi. Tiếng nỉ non của một loài điểu cô đơn, từ thật xa thật xa vọng đến.

.

Tiểu nam hài nhẹ nhàng cắn một ngụm bánh.

Hoa đào, thật ngọt.

.

Bất chợt nghe thấy tiếng nói, hắn ngẩng đầu, mại nhanh tiểu cước.

.

Gian phòng rộng, vẫn màu của lửa. Cây nến lẻ loi tuôn chảy lệ sáp xuống chân đế bằng bạc, lung linh ánh sáng.

Hồng la phất phơ, nhượng những tiếng than nhẹ cùng tiếng hô hấp dồn dập phiêu phiêu quanh quẩn.

.

Tiểu nam hài chớp nhẹ hàng mi dài. Quay đầu lại, im lặng đi ra ngoài cửa, gương mặt bình tĩnh vô ba.

Răng non lại cắn vào miếng bánh, vụn bánh lấm tấm quanh cái miệng nhỏ xinh.

.

Ân? Vị bánh có chút lợt lạt?

.

Tiểu nam hài oai đầu ngẫm nghĩ.

Nơi đây, có lẽ là Ngọc thần điện đi…

.

.

.

Chú thích:

– Điệt y: y phục bằng vải gai, dùng cho việc để tang.

Categories: Illusive Reflection | Tags: | Leave a comment