Citadel’s Notepad – c05

TƯ LAN KIẾN THÀNH KÝ

.

CHƯƠNG 5: NHƯỢC DẠ

“Ngươi…!”

Người nọ ngồi dậy, mở to mắt nhìn hắn, kinh ngạc cực độ.

.

Thanh Thược chăm chú quan sát kẻ trước mặt. Dung mạo bị bóng tối u ám nhòa nhạt tẩy xóa, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng lóng lánh tựa hồ hàm chứa cả tinh hà, lại tinh khiết giống như chưa từng lây nhiễm khói bụi hồng trần.

Hảo xinh đẹp.

.

“Ngươi… vì sao nói được ám ngữ?” Người kia khó hiểu hỏi.

Ám ngữ? Thanh Thược chớp chớp mắt.

.

“Là thứ mà chúng ta đang dùng để nói chuyện.” Người nọ kiên nhẫn giải thích.

Nga?

.

“Rất khác thường.” Người nọ khẽ cười. “Bởi vì ta là Nhược Dạ. Mà Nhược Dạ, chỉ nói ám ngữ.”

“Nhược Dạ?” Thanh Thược cười khúc khích, “Ngươi là Nhược Dạ oh~”

.

Tay nhỏ bé vươn ra, chạm đến khuôn mặt của người nọ. Người nọ thùy hạ mắt, ngoan ngoãn mặc hắn chiếm tiện nghi. Ngón tay di động trên làn da mềm nhẵn như lụa, lướt qua sống mũi cao cao, vuốt ve hàng mi mảnh dẻ.

Ân, xúc cảm không sai, sạch sẽ dễ chịu. Chỉ là… khi lướt qua miệng, có chút râu tóc đâm ngưa ngứa.

Thanh Thược cố nuốt xuống khát vọng trừ khử những sợi râu mép cản đường kia.

.

“Nhân gian lưu truyền, Nhược Dạ thích nương nhờ bóng đêm để che giấu khuôn mặt xấu xí.” Người nọ nhàn nhạt nói. “Ngươi đâu? Có sợ không?”

.

Hỏi hắn? Oa oa, nhầm người!

Đối với bát quái sự trên khắp thiên hạ, Thanh Thược thuộc dạng cô lậu quả văn, thuần túy là vì hắn chưa từng sống giữa nhân loại. Cái tên “Nhược Dạ” đối với hắn cũng thật là lạ lẫm, mà có ai lại sợ một thứ mà mình không có chút ấn tượng bao giờ?

Cho nên, hắn đáp:

“Sợ? Vì sao?” Đôi mắt lòe lòe tỏa sáng như bảo thạch. “Nhược Dạ rất xinh đẹp yêu!”

Nhược Dạ nghe xong, nhất thời tâm hoa nộ phóng.

.

Bi ai, quả nhiên tu dưỡng khuyết thiếu, Nhược Dạ trong hưng phấn có chút tự kiểm điểm. Chỉ là bị một tên tiểu bất điểm chụp mã thí mà suýt nữa thất thố lạp! Bất quá— nhân gian từ khi nào xuất hiện một tên tiểu bảo bảo thú vị đến thế này…?

.

Đôi mắt hàm chứa ý cười, Nhược Dạ nhấc hắn lên, đặt trên đùi mình.

.

Thanh Thược cọ cọ đầu trong ngực hắn, hấp hấp ôn nhiệt khí tức. Không cần bạch không cần, ấm lô đã dâng tới người, không hưởng thụ tất là ngốc qua.

Nhược Dạ, hắn có vị đạo của bóng đêm, rất quen thuộc…

.

“Ngươi tên gì, tiểu búp bê?”

“Thanh Thược a…” Hắn tiểu thanh đáp.

.

Cái tên này, không biết bao nhiêu lần Phượng Quân đã thì thầm bên tai hắn. Tiếng phượng minh du dương vỗ về tựa lời ru, luôn khiến hắn ngủ đến thập phần ngọt ngào.

Những đêm đó, bình yên ấm áp, thật khiến người ta hoài niệm…

.

“Nga,” Giọng nói tiếp tục vang lên bên tai. “Thược nhi, vậy bát tự của ngươi đâu?”

Thanh Thược ngẩn ngơ lắc đầu.

.

“Không biết?” Nhược Dạ sửng sốt.

.

Hài tử này hắn âm thầm quan sát đã lâu, lúc này mặt đối mặt hứng thú lại gia tăng một bậc, có lẽ bởi vì bao năm qua bản thân thật tịch mịch đi. Hắn đang nghĩ tính giúp một quẻ vận mệnh, tiếc là, ai—

Cũng không quan hệ. Nếu chỉ vì thế mà không tính nổi tương lai, hắn cũng quá vô năng rồi, căn bản không xứng với cái tên Nhược Dạ oanh oanh đỉnh đỉnh chốn nhân gian.

Không có bát tự, vẫn còn tướng mạo, thai ký, vân tay… Nhược Dạ trong lòng sổ sổ. Trời không tuyệt đường người, đối bất?

.

Tay hắn lướt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, nắn chỗ này niết chỗ nọ, tùy ý khinh bạc. Mãi đến lúc Thanh Thược buồn bực phiết miệng, hắn mới luyến tiếc mà nương tay.

.

“Dung mạo dị thường thanh tú, một khi trưởng thành sẽ không thiểu chiêu phong dẫn điệp, tai họa nhân gian.” Nọ sắc quỷ cười khẽ, vuốt ve lòng bàn tay của Thanh Thược. “Tướng phú quý hạnh vận, thâm chịu thượng thiên phù hộ. Kẻ dính dáng sâu sắc đến ngươi sẽ được lợi phi thiển, không phải ước nguyện thành toàn cũng là bình an một kiếp.”

Thanh Thược mặt đầy hắc tuyến.

.

Nhân gia dù sao cũng chỉ là một cái oa nhi, thỉnh đừng đề cập đến những vấn đề thâm ảo như thế được không? Còn nói chuyện cả đời, ta phi, nhân gia một phần mười còn chưa đi hết.

.

Rụt tay lại, Thanh Thược mặt nhăn thành một đoàn, hất đầu sang một bên, không thèm để ý tới kẻ dở hơi. Tâm linh non nớt nọ cũng đã hồn nhiên quên mất chính là ai vừa rồi khơi mào loại trò chơi mang tính xâm lược này.

.

“Sinh khí?” Nhược Dạ cười đến vểnh cả râu, tiêu chuẩn một tên đại thúc đáng khinh. “Tiểu nhi nha, ta đến giáo ngươi một chút. Về sau nếu còn gặp việc như thế này, nhớ phải hô to ‘phi lễ’.”

“Hừ hừ hừ…” Có người cố tình ma ma hàm răng, chuẩn bị bắt chước cẩu phác lên cắn người.

.

Cảm giác được nguy hiểm, Nhược Dạ hơi hơi ngửa ra sau, miệng vội vàng nói:

“Thược nhi không muốn hỏi đây là đâu sao?”

“Hừ hừ…” Ngươi nói.

.

“Đây là lao ngục giam cầm ta. Là nơi mà chỉ có được,” trong mắt Nhược Dạ ẩn hiện tinh quang, “người đó,” hắn khinh ngữ, “cho phép mới có thể tiến đến.”

Thanh Thược tỉ mỉ khán hắn, trong đầu tư tưởng loạn chuyển: Ta xem ngươi bị giam là cam tâm tình nguyện.

.

“Còn về vì sao Thược nhi phải tới đây, ta cũng mờ mịt a, có lẽ chỉ có –người đó- mới biết được.”

Kỳ thật hắn cũng đoán được nhất ngũ nhất thập, nhưng lại cố ý bỏ đá xuống giếng.

.

Thanh Thược trừng hắn, ngậm miệng không nói.

Categories: Citadel's Notepad | Tags: | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: