Flowing Wind Pursues Snow – c01

LƯU PHONG HỒI TUYẾT

.

CHƯƠNG 1: TINH LINH

.

.

Lần đầu tiên ta nhìn đến hắn, trời không mây, nhiệt độ bình thường.

Trường học tầng trên cùng, gió thổi lồng lộng. Bức tường dày màu xanh ngọc, khoét một cái lỗ to hình bán nguyệt. Hắn một thân áo sơ-mi thuần bạch, quần dài thẫm xanh, nhàn nhã ỷ tại đó, tựa tinh linh canh giữ nguyệt thành.

Ta có chút giật mình, không ngờ rằng nơi này lại có người khác.

Tầng thượng thường thực vắng vẻ, có lẽ là vì thiếu niên ngày nay quá lười vận động đi, trèo vài bậc thang đều đã than thở bản thân tinh bì lực tẫn. Ta là một cái cá biệt, nói sao ni, ta thích độc lập tự hành, sở dĩ trước và sau giờ học đều đến đây… đọc tiểu thuyết. Có lần nghe thấy đồng học lén lút nói, ta khả năng là ngoại tinh nhân. Ta kinh ngạc vô cùng— ta thực điệu thấp a, vì cái gì họ có thể xuyên qua ta đích thần bí thân phận??

Hắn chính nhìn di động, cũng không phát hiện ta. Tay hắn cầm di động chợt run lên, có lẽ là vì chế độ rung của loại này tân thời đại đích ngoạn ý đi, hắn chăm chú nhìn vào màn hình, khóe miệng chậm rãi câu lên. Ta thừa nhận, người này cười rộ lên cũng không khó khán, chỉ là đường cong hơi mềm mại chút. Theo cách nói của ngôn tình tiểu thuyết, hắn chính là âm nhu mỹ nam loại hình.

Ta cũng không nhìn chòng chọc nhân gia, mà ngoan ngoãn tìm chỗ ngồi đọc sách.

Đối với dung nhan của hắn, ta có ta thưởng thức, không đến nỗi bị mê hoặc. Ngượng ngùng, ta thuộc dạng người chỉ chảy nước miếng trước 2D mỹ nhân nhi.

Ta vừa trải nylon ngồi xuống, mở sách ra, liền nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại.

Ta nhận thức tiếng bước chân này. Chậm rãi bất loạn đích tác phong, thục đến không thể không vớt khỏi nồi.

“Liên—”

Nữ hài thanh âm, lanh lảnh như chuông bạc.

Ta có ba giây bất nhập thần, thầm thán vì sao cùng một mụ mụ sinh ra mà giọng nói của ta và nàng lại khác biệt như trời và đất? Ta có thể cầm một cái mic, gào to lên, và mọi người sẽ tưởng Obama đang xướng opera.

Ai, không nói, đòn cân của Thượng đế từ khai thiên tích địa đến giờ toàn lệch cán.

Thán xong, ta lại vùi đầu vào sách. Bình phẩm công tác của Thượng đế dù sao cũng không thú vị bằng phiêu lưu trong mộng tưởng, huống chi ta còn chưa muốn bị Lôi thần chiếu cố.

Khụ, đặc điểm nhận dạng của các thiếu niên mười ba tuổi là lơ đãng, cho nên ta thực hồn nhiên không biết bản thân chính đương một cái siêu cấp điện đăng phao.

Qua được năm phút, vị kia luyến ái trung đích nữ hài mới phát hiện được tồn tại cảm vi linh đích bất tài tại hạ, ngỡ ngàng kêu lên:

“…Phong nhi?”

Ta thực bất đắc dĩ ngẩng đầu lên xem xét một khuôn mặt mà mỗi ngày đều đã nhìn thấy.

Nàng là cái xảo tiếu thiến hề tiểu mỹ nữ, da trắng nõn vì không thường phơi nắng, lông mi tiệp cuốn, đôi mắt sáng ngời, cái mũi tú đĩnh, miệng nhỏ hễ mân lại liền họa xuất một cái tuyệt mỹ đường cong. Thân thể tuyệt đối phù hợp mỹ quan, vào cửa hàng thời trang luôn được hoan nghênh nhiệt liệt, giơ tay nhấc chân gian lại có cỗ kiều nhược thái, khiến người ta muốn che chở.

Thanh Lạc Nguyệt, ta đích thân tỷ tỷ, cùng ta là bất đồng loại hình.

Ta lại một lần nữa cảm khái Thượng đế bất công đến mức vô sỉ.

“Thân ái đích, chào buổi chiều.” Ta đích ngắn ngủn lông mi đẩu a đẩu, kê mao loạn loạn phi.

Nàng sợ run một chút, vô thức lùi lại ba bước, giống như bản tiểu thư mang mầm bệnh dịch. Sau đó, nàng nhìn bìa sách ta đang cầm, “quan ái” hỏi:

“Muội muội, đây là lý do vì sao dạo này ngươi thường muộn bữa tối tại nhà?”

Thực tự tin rằng tựa đề tiểu thuyết không hề tiết lộ sở thích hèn mọn của chủ nhân, ta “ngọt ngào” cười, đáp phi sở vấn:

“Còn đây là lý do vì sao dạo này tỷ không ăn bữa sáng tại nhà?” Như có như không liếc hướng nàng đích ngoại gia “điểm tâm”.

“Bữa sáng” có chút ngượng ngùng, hắc hắc mỹ mâu thận trọng di chuyển trong phạm vi không có ta.

Lạc Nguyệt đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: “Chúng ta gần đây kết giao.”

Ta trợn trắng mắt.

Giờ mới giới thiệu, có hơi chậm không? ‘Gần đây’? Nàng đã không dùng bữa sáng để có thể sớm chạy đến trường suốt ba tuần rồi. Thật không thành khẩn, gặp quỷ đi thôi—

Khả ngoài mặt ta chỉ nhu thuận thuyết: “Hoàng hôn hảo, tỷ phu hảo.”

Oanh. Lạc Nguyệt nghe thấy hai từ “tỷ phu” liền đỏ mặt hờn dỗi: “Ngươi lại loạn ngôn, ta, ta… Không nói với ngươi!” Cứ thế dậm chân bỏ đi.

Đương nhiệm tỷ phu ngượng ngùng chưa thốn, hướng ta cười xin lỗi, cũng rảo bước theo nàng.

Ta chống cằm, đăm đăm nhìn trời, tự hỏi không biết có nên tìm căn cứ bí mật khác đóng quân không? Nếu phải thường xuyên đụng mặt hai người nọ, kế hoạch thâm tàng xâm lược Trái đất của ta có hay không sẽ bị nguy hại?

Ai… đồng bào của ta, các ngươi bao giờ mới đáp xuống nha…

Vừa nghĩ thế, nửa thân dưới của ta chợt run rẩy.

Khụ, là ta đích di động.

Lạc Nguyệt gửi đến đoản tín uy hiếp ta: “Nhớ sớm về nhà ăn, ta sẽ không giúp ngươi để dành hồn đồn!”

Ta buồn chán thở dài. “Nhân” sinh nguyên lai thật nhiều phiền não…

.

.

ooooo

[Phiêu Phong hậu ký]

___Nói thật đi, não bộ của ta không đủ dung lượng để ghi nhớ người qua đường.

___Cho nên? Cho nên ta liền quên người kia lạp.

Categories: Flowing Wind Pursues Snow | Tags: | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: