Intuitive Incantation – c01

CHÚ NGỮ TRỰC TÍNH

.

CHAP 1

Ryim chống tay lên bàn, nghiêng đầu nghĩ ngợi. Không để ý đến nét mặt kỳ lạ này của nhỏ, Fuyu quay lưng lại để chuẩn bị bữa tối. Vẫn còn bận hất lên hất xuống mớ mì trộn trong chảo, Fuyu liếc khẽ sang bên trái, nơi ấm trà bằng gốm đang bốc khói nghi ngút, và vẫy nhẹ bàn tay. Ấm trà lắc lư, lắc lư, rồi nhảy lóc cóc trên quầy bếp. Hai chiếc tách cùng màu cũng nối đuôi theo sau. Chúng dừng trước mép quầy, chới với.

Và rồi, dường như việc lấy đà đã hoàn tất, chúng vội vàng phi thân sang chiếc bàn, chỗ Ryim đang ngồi.

Ryim uể oải ngả người ra sau để tránh những giọt nước bỏng rẫy bắn ra từ chiếc ấm.

Thực tế thì, có đôi lúc, nhỏ cũng rất thắc mắc vì sao những chiếc ấm trà khác trong caféteria chỉ biết nghiêm trang đứng lặng như dấn thân vào pháp trường – Ryim mường tượng đến cảnh một hàng ấm trà bị hành quyết, cảm thấy da gà nổi lên sau ót – trong khi của nhà mình lại sống động hoạt bát như vật. Tuy nhiên, sau khi nghe những lời lấp la lấp liếm vụng về của mẹ, nhỏ quyết định không đi sâu vào nữa. Và cũng vì nhỏ trông có vẻ hoàn toàn không để ý, Fuyu mới có thể thoải mái làm những chuyện kỳ lạ đó trước mặt nhỏ.

Nhỏ đứng dậy, rướn người lên lấy một cái dĩa to và hai cái nhỏ hơn từ trong tủ. Khẽ cười, nhỏ rón rén lại gần Fuyu.

“Mẹ kính yêu của con, đôi lúc con nghĩ người rất giống nàng phù thủy trong truyện cổ tích.” Nhỏ nói, và quan sát phản ứng của Fuyu.

Y như dự đoán, Fuyu giật thót và lùi lại, lật tung cái chảo cùng món mì trộn lên cao. Ryim thản nhiên giơ chiếc dĩa to ra đón lấy, rồi đặt nó xuống, dùng nĩa chia thức ăn vào hai cái dĩa nhỏ. Một nụ cười nhẹ điểm qua làn môi mềm như cánh hoa. Nhỏ thật sự cảm thấy phản ứng của mẹ quá đáng yêu.

“Mẹ thân ái, con chỉ đùa thôi mà.” Ryim ôm chầm lấy mẹ, dụi đầu vào lưng mẹ nói.

Fuyu nhíu mày, và rồi thở nhẹ ra. Nàng xoay người lại, kéo căng má Ryim, nhắc nhở:

“Không có trốn sau lưng mà hù mẹ nữa đó!”

“Ân, ân.” Ryim kéo ghế cho mẹ, ngồi vào chỗ của mình và nhấn điều khiển truyền hình. Thấy là kênh tin tức, nhỏ dừng vài giây nhìn dự báo mưa sao băng trong mùa xuân tới – một tin tức xem như là nóng bỏng những ngày gần đây, rồi chuyển sang kênh phim dài tập.

Hai mẹ con cực kỳ hưởng thụ bữa tối và phim ảnh. Fuyu đặc biệt ưa thích cô diễn viên chính tóc nâu vàng, còn Ryim, tuy chỉ hứng thú với phim hoạt hình, cũng sẽ không cảm thấy chán khi cùng xem với mẹ.

~

Ryim thường đi ngủ sớm, đó là thói quen khoa học mà mẹ tập cho nhỏ từ lúc bé, và làm như hệ quả, nhỏ cũng thức giấc rất sớm.

Tỉnh dậy với mái tóc rối bù, Ryim ý thức vẫn còn trong tình trạng hỗn độn. Nhỏ ngẩn người trong chốc lát, rồi dụi dụi đôi mắt không tiêu cự. Cầm điện thoại xem, mới chỉ năm giờ sáng, dự báo thời tiết hôm nay nóng ẩm, có mây mù.

Ryim vừa nằm mơ. Nhỏ vẫn thường nằm mơ, nhưng những giấc mơ kia đều như mớ bòng bong, nhòe nhoẹt, nhăn nhúm, khó có thể giũ phẳng. Ngược lại, giấc mơ vừa rồi lại thật rõ ràng, nhỏ có thể dễ dàng hồi tưởng.

Đó là một nơi tối đen, với những đốm ánh sáng nhỏ dịu giống như tinh tú. Trong tầm mắt là một quả cầu ánh xạ ánh sáng từ một hướng nào đó, biến thành nửa mặt màu bích, nửa mặt tối đen. Nhỏ nhìn nó xoay tròn rất lâu, rất lâu, mời dời đi ánh mắt. Rồi nhỏ thấy một đốm sáng càng ngày càng gần, hai cánh tay nhỏ giơ lên, dường như muốn đón lấy nó. Cuối cùng trước mắt chỉ còn một mảnh trắng tinh sạch sẽ.

Hẳn không phải là cơn ác mộng, nhỏ thầm nhủ, bởi vì cảm giác rất nhẹ nhàng và dễ chịu, chỉ là xen lẫn chút luyến tiếc. Nhỏ lắc lắc đầu, trèo xuống giường rồi đi vệ sinh cá nhân.

Thấu qua ô vuông cửa sổ, ánh bình minh đầu tiên đã rơi xuống bên giường.

~

Sáng nay mẹ Fuyu đi làm sớm, nhưng Ryim tỏ vẻ không mấy ngạc nhiên khi nhìn thấy một bình sữa ấm và dĩa bánh crépe còn nóng hổi trên bàn. Bánh crépe là Fuyu tự tay làm, từ bột bánh đến nhân thịt, ngon cực kỳ, Ryim thật khoái trá cắn sạch sẽ.

Dốc ngược bình sữa và nốc sạch, nhỏ lấy ngón cái quẹt qua miệng một cách cẩu thả. Ném cái bình trống trơn và dĩa giấy vào thùng tái chế, nhỏ nhảy từng hai bậc lên cầu thang. Ryim khoác ba-lô lên vai và nhìn lại mình trong gương lần cuối.

Tóc gọn gàng, đồng phục sạch sẽ, khuôn mặt đại chúng hoá nhưng luôn cười rạng rỡ. Đủ tiêu chuẩn “bình thường”.

Nhỏ đã sẵn sàng để đến trường.

Hai tay cầm hai bên váy, nhỏ cúi người trước tấm gương một cách duyên dáng.

“Ảnh trong gương của mình, buổi sáng tốt lành!”

Rồi như không thể chịu nổi cái kiểu nham nhở của mình nữa, nhỏ cười khúc khích suốt đoạn đường leo xuống cầu thang.

Ánh nắng rực rỡ thấu qua cửa sổ, nhảy nhót trên mặt gương trong sáng. Lưng người đã xoay đi, ảnh phản chiếu vẫn còn đang cười dài.

~

Hôm nay là ngày thi tốt nghiệp đầu tiên, nhỏ rảo bước đến trạm xe buýt, đón chuyến 408 đến ga xe lửa. Bởi vì khởi hành sớm, nhỏ có được phạm vi rộng lựa chọn ghế ngồi. Thuận theo bản năng, nhỏ tìm đến hàng ghế phía bên kia cửa vào, ngồi vào cạnh cửa sổ. Ryim ưa thích ngắm cảnh sắc vùn vụt lùi về phía sau đoàn tàu và dõi theo những xao động của không khí.

Đến trạm ngừng thứ ba, các ghế trống đã lấp đầy chừng hai phần ba. Chiếc ghế kế Ryim cũng bị chiếm, đó là một cậu trai tóc màu cam ngả nâu, lưng hơi tuột xuống tấm dựa, đầu cúi xuống ngủ gật, hai tay giao nắm. Nhỏ để ý thấy cậu ta có một chiếc vòng rất tinh xảo, làm cổ tay xương khớp tinh tế của hắn càng tuyệt đẹp.

Hành trình kéo dài chừng mười lăm phút, nghe được thanh âm điện tử thông báo tiếp cận trạm ngừng thứ bảy, Ryim khoác ba-lô, chậm rãi đến trước cửa xe, bàn tay không quên nắm lấy cột. So với năm quốc gia khác trên đại lục Paracel, Miurashi có nền công thương nghiệp phát triển nhất, cho nên vốn đầu tư vào giao thông vận tải chẳng hề ít. Hệ thống đường sắt đã được xây dựng khoảng một trăm năm trước, và hoàn thiện cách đây bốn mươi năm. Hiện tại xe lửa rất nhanh chóng và tiện lợi, tuy vẫn còn một số khuyết điểm nhỏ, và thắng chưa đủ êm là một trong số đó.

Xe cuối cùng phanh lại, nhỏ hơi hơi nghiêng ngả, nhưng lấy lại thăng bằng rất nhanh. Xuống xe, xuyên toa giữa dòng người tấp nập, nhỏ đi bộ năm phút nữa, bên tai vang lên điệu nhạc trong sáng từ máy mp3 giống như điểm thêm cho đoạn đường một chút nhịp điệu, mới đến địa điểm cuối cùng.

Địa điểm thi trùng hợp là trường học của nhỏ, nơi này nằm khá xa nhà. Kỳ thật lân cận chỗ nhỏ ở cũng tọa lạc một vài ngôi trường danh tiếng, nhưng lúc tốt nghiệp tiểu học nhỏ đánh rớt những lựa chọn này, và vạn hạnh Fuyu tỏ vẻ ủng hộ quyết định của nhỏ.

Bước vào trường học, nhỏ lập tức thấy học sinh lúc nhúc ngập khu chờ. Có của trường nhỏ, có của những trường khác. Bọn họ hoặc là đang trừng mắt nghiến răng nhìn tài liệu, hoặc bày tỏ sự hồi hộp với bạn bè, thật sự náo nhiệt. Ryim đột nhiên không muốn tham gia vào đó, nhỏ xoay người, tìm góc khuất ngồi.

Nhỏ cũng mang theo tài liệu ôn tập, nhưng bài học đã in sâu vào trong trí nhớ nhỏ, cho nên Ryim chỉ lẳng lặng thư giãn đầu óc với việc ngắm cây phượng trong sân. Mùa hạ đã về đến trên đại địa, buông xuống màu đỏ rực rỡ cho những cánh hoa phượng mới nở, làm cho toàn bộ tán cây như một mảnh vỡ của mặt trời. Gió thổi qua, vài đóa phượng lả tả rơi, tựa hồ những cánh bướm chao đảo bay.

Dường như phượng muốn báo hiệu ly biệt đâu…

Tiếng gọi tập hợp vang lên, các học sinh chuyển đến trước cửa, xếp hàng đi vào. Bọn họ, mang theo tâm trạng lo âu bất an, ngồi vào vị trí của mình. Ryim lấy ra bút, gôm, máy tính, rồi đặt thẻ học sinh lên góc trên của bàn.

Đợi cho mọi người đã vào chỗ, giám thị khoan thai thông báo các quy định của phòng thi, bao gồm dụng cụ học tập được cho phép cùng việc rời đi sớm. Rồi tiếng chuông vang lên, giờ làm bài chính thức bắt đầu.

Ryim ghi tên xuống, mở ra đề thi. Dùng năm phút đọc lướt qua, các câu hỏi thật sự là đơn giản. Thế nhưng, điều nhỏ phân vân là, có nên đáp đúng tất cả không?

Nhỏ nắm chắc thực lực của mình, nhưng sự tự tin này lại, một cách mâu thuẫn, làm nhỏ càng chần chừ. Từ khi vào cấp II, nhỏ chưa từng triển lộ toàn bộ thực lực.

Ryim sợ, sợ lịch sử lại tái diễn.

Thoáng chốc, nhỏ nghĩ đến rất nhiều thứ. Vòng tay ôm ấp của mẹ xương gầy ấm áp, thơ ấu hoang mang, bất lực, chiều đông năm đó khủng hoảng mà phấn khích, những thanh âm ác độc đáng sợ, vẻ mặt ai buồn bã áy náy, niên thiếu bình thản nhưng nhạt nhẽo… Chuỗi hình ảnh dừng lại ở vẻ mặt nôn nao gần đây mẹ thường lộ ra, và sự xuất hiện của nó là một việc Ryim chẳng hề nguyện ý. Nhỏ không biết mẹ có phải là vì vấn đề học tập của mình không, nhưng dù sao ít đi một vấn đề là đỡ bớt một phần lo âu… Nhỏ cắn cắn môi, nhanh chóng đặt bút viết.

Thôi, không thể cứ ích kỷ làm theo ý của bản thân mãi, đúng không?

Mà nhỏ cũng mệt mỏi với việc ngụy trang chính mình rồi.

~

Tuy nghĩ như vậy, nhưng chưa đến phút cuối, Ryim vẫn kiên trì giả vờ giả vịt. Bởi vì hai tuần thi vừa xong, học sinh còn phải trở về, gặp lại bạn cùng lớp và thảo luận đáp án với thầy cô.

“Aaaa…” Ryim vươn vai rồi nằm duỗi người trên bàn. “Rốt cuộc cũng qua ải!”

“Cậu làm bài được không, bạn của tớ?” Cô bạn cùng bàn hỏi.

Nhỏ đưa tay lên làm chữ V, và cười. Regami cũng đưa tay lên che miệng cười điệu đàng, mắt chớp khẽ.

Điện thoại của Regami bỗng rung lên bần bật. Regami nhíu mày, mở điện thoại nói chuyện, và Ryim thật tự giác chặn đứng âm thanh bên ngoài màng nhĩ.

Nhỏ chống cằm ngắm Regami, gật gù tán thưởng gương mặt với những đường cong mềm mại, mái tóc mượt mà và đôi mắt lúng liếng của bạn mình. Với thân hình dậy thì đầy đặn, cách ăn mặc hợp thời trang cùng vẻ trưởng thành sớm, Regami Shahrivar là một trong những “đặc sản” của lớp. Mặc dù Regami đối với nhỏ mà nói, chỉ là bạn “xã giao”, nhưng không ai ghét được mỹ nhân cả, đúng không?

Regami gập điện thoại lại, nhíu mày. “Là bạn trai cũ của tớ. Cậu ấy muốn nối lại, nhưng…” Nhỏ thở dài. “Tớ từ chối rồi…”

Ryim nhún vai. Nhỏ chẳng còn lạ gì căn bệnh mau chán của bạn mình. Mà cô bạn này, đặc biệt không thích việc tái chế.

“Nhưng mà Ryim này, cậu không cặp kè với ai sao? Chưa bao giờ? Ngay cả thích?” Regami cuốn cuốn tóc, hỏi. Cô bạn thầm nghĩ, thời học trò mà thiếu bạn trai chẳng khác nào một chuyến lữ hành trong sa mạc không có ốc đảo. Thật nhàm chán nếu mỗi ngày chỉ ôm sách vở mà cắn. Mà nói đến bạn nữ, số lượng nhỏ có chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhỏ lại là điển hình của loại người không thể lãng phí một ngày thời gian với bạn cùng giới tính.

Đối mặt với vấn đề, kẻ được hỏi chỉ ngước lên trần nhà nghĩ ngợi, rồi gãi đầu một cách ngớ ngẩn. Bỗng dưng chợt nhớ đến một ngày tuyết rơi của nhiều năm về trước, bóng lưng của ai kia che chở trước mặt mình, đáng tiếc, nay cảm giác rung động còn mãnh liệt, mà ngũ quan của người nọ đã nhòa dần trong ký ức.

“Thích a… có lẽ là một người từ thuở bé đi.” Ryim than thở, rồi quay đầu ra cửa sổ, tìm một đề tài khác. “Ngoài kia ồn ào nhỉ?”

Sự thay đổi đề tài này hiển nhiên là thành công, Regami cũng lơ đãng. Nhỏ chỉ hỏi như một sự cảm thán, cũng không trông chờ vào một câu trả lời nghiêm túc, nếu không cũng đã không mở điện thoại ra xem tin nhắn. Dời mắt khỏi màn hình điện thoại, Regami bước đến bên cửa sổ, hớn hở.

“Từ bên phía lớp 8-1!” Regami nhiệt tình đáp. “Chắc lại là vì Kalien đấy mà!”

À à… Kalien… Tất nhiên ở trong trường ba năm rồi Ryim cũng đã nghe qua cái tên đó. Cái tên thuộc về một cậu con trai mà ở năm học đầu tiên đã nổi tiếng trong giới học sinh toàn trường. Kalien, ừm, nghe nói là học lực cực giỏi, dung mạo thanh nhã, tính tình lại hòa đồng, cho nên chẳng quá kinh ngạc khi hắn được cả nam sinh lẫn nữ sinh đều ủng hộ, được giáo viên nâng niu như kỳ trân dị bảo. Ryim thật ngưỡng mộ hắn ở điểm này.

Nhưng nhỏ hiếm có dịp nhìn thấy người kia. Không phải số phận an bài như thế, mà là Ryim cố ý tránh né. Nhỏ luôn biến mất trước khi kịp lọt vào bán kính ba mươi mét quanh Kalien, như một cách phòng ngừa tai ương. Kalien thật không phải mắc bệnh truyền nhiễm, cũng chưa từng đắc tội với nhỏ, nhưng ai bảo người kia là ‘danh nhân’? Ryim lại thuộc loại chim sợ cung, nhỏ chỉ mong bình bình an an trải qua từng ngày.

Nghĩ thế, Ryim đột ngột đứng dậy và quàng dây ba-lô vào vai. “Vậy, Reg, tớ về trước nhé.”

“Ừ.” Reg gật đầu một cách lơ đãng, mắt vẫn hướng về cửa lớp 8-1.

Ryim nhìn quanh, những gương mặt kia đối với nhỏ vừa thân quen lại vừa xa lạ, bốn năm học chung, nói nói cười cười, nhưng cũng không có ai có thể được đặt vào đáy lòng nhỏ. Đâu đó có những cái ôm, những tiếng khóc, những lời hứa hẹn:

“Tuần sau cùng đi hồ bơi ha!”

“Đến trường mới tớ vẫn sẽ làm hội phó của cậu!”

“Cậu không thoát khỏi tớ được đâu!”

“Nhớ phải gọi điện thường xuyên nhé!”

Ryim kỳ thật cũng tưởng tượng đã từng làm những trò ngốc xít và có những kỷ niệm vui vẻ, nhưng nỗi lo ngại khiến nhỏ không dám cố gắng hết mình. Nhỏ thở dài, cảnh ly biệt quả thật đáng thương cảm, nhưng không hiểu sao cũng gây cho nhỏ cảm giác nhẹ nhõm.

Tạm biệt, nhỏ thầm nhủ. Trong cuộc sống học đường sắp tới, nhỏ nhất định sẽ dũng cảm hơn.

Ryim chạy ù về hướng cổng trường rộng mở. Chợt thấy những ô chữ nhật được vạch bằng phấn màu trên đất, nhỏ khựng lại, suy nghĩ một chút. Co một chân lên, nhảy lò cò đến ô cuối cùng, nhỏ huýt sáo một cách vui vẻ. Ngày hôm qua, mẹ đã nói, tối nay về sẽ có pudding bạc hà chocolate do ‘người hảo tâm’ gửi, nghĩ đến đã thèm thuồng.

Hôm nay cái nắng hè đột nhiên bớt gay gắt hơn, khiến cái bóng của đứa con gái có vẻ thiếu một chút gam đậm, một màu xám từ gót giày ai ló ra trên sân trường im vắng, trên đầu của bóng tóc ngắn phất phơ, bị gió khơi lên giống như những con rắn nhỏ tò mò ngóc đầu nhìn quanh, trông quỷ dị mà hài hước.

Ryim, mười bốn tuổi, đã hoàn tất cuộc thi tốt nghiệp cấp II, là một sinh vật bình thường với những lo âu và niềm vui nho nhỏ như bao sinh vật khác.

(Khụ, tác giả kỳ thật nói dối không trợn mắt.)

OoOo

Categories: Intuitive Incantation | Tags: | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: