Monthly Archives: July 2012

Vương triều loạn mã 8

I haven’t been in good mood lately and haven’t had much time to read, so everyone, please bear with those meaningless complaints!

I’m currently returning to the school days when I had to use school books to cover the manga I was reading on the QT (on the QT = secretly) – now that I use IELTS materials as concealment for the online novels on my laptop. Sigh, life is pathetic.

It’s because they are dear to me, their discouragement hurts me even more. And the fact that I love them does not mean I cannot get pissed off at them once in a while. They thought that they were doing me a favor by giving out all the things they believed were good for me, but those were what I never asked for nor wanted. They were just imposing their regrets on my life. (Oh please, I’m soooooo f-ing not their Sim!)

The best way to protect one’s heart is to never hold anyone dear, but the task is just too hard that no man on Earth can accomplish. And thus I seclude my consciousness in layers of dreams, deceive and persuade myself that those toxic words which have been deconstructing my inside are resonants the walls of my mind create. Yet in the end, the infrastructure of my self-protecting edifice is of wretched quality and is doomed to collapse any moment.

Sigh, sigh, sigh. Building you and demolishing you are both their jobs. Foe in form of a friend, messenger of abyss wearing a saintly skin, thy name is ‘parent’.

P.S: never mind me, I’m just being stressed about everything and as a natural consequence, being ridiculously poetic.

Categories: Rambling | 7 Comments

Vương triều loạn mã 7

Của ta tinh thượng nhân – Cửu Tuệ Hòa

.

Sủng văn, ngọt văn, tương lai văn, nam chính sạch.

Không biết là vì tg dùng từ có vấn đề hay bản VP quá khó hiểu mà, ân, đọc có điểm khó hiểu chút, đặc biệt là mấy cái đoạn nói về khoa học kỹ thuật của tương lai, đọc y như thiên thư á (kỳ thật vô đầu ta suýt ngủ gục).

Nữ chính nhìn qua có điểm ngốc, nhưng đại sự thượng cũng rất có kiến giải – chẳng hạn cái khúc gặp ‘ngoại công’, hoặc gặp tương lai cha chồng.

Nam chính sủng nữ chính thật nhiều, quan tâm hết lòng, cũng thường xuyên ăn đậu hủ của nữ chính. Sạch cực kỳ, cái đoạn lần đầu tiên của 2 ng ấy, tuy là thịt rất vụn, nhưng cũng đủ để chúng ta thấy sự ‘non nớt’ của anh (~ ̄▽ ̄)~.

Nói chung là 2 người hỗ động khá đáng yêu.

Các nv phụ cũng có manh điểm, trừ bỏ cha ruột của nam chính, khụ, nhưng lão này không ‘quấy rầy’ nam chính nữ chính được bao nhiêu thì đã bị cha ruột của nữ chính ‘bụp’, đành ‘cáo lão hồi hương’ trước thời hạn, đợi đến về già phải đi thay tã cho cháu nội, XD.

.

.

Động tiên ca – Hồ Điệp Seba

.

Khúc đầu: một phong cách rất là… ngoại tinh nhân. Trong truyện tu tiên mà ta vừa thấy huyền huyễn vừa thấy võng du vừa khoa học công nghệ cao O_O. Nhưng phải công nhận là rất hài hước.

Nam chính thật là biến thái thật là yêu nghiệt (không phải về dung mạo đâu á, trong này chả thấy nói về dung mạo mấy), như nữ chính từng nhận xét: “hồn nhiên một cách tà ác”. Cái khúc nam chính lao đi cướp cái ‘vui vẻ nông trại’ gì ấy, ta không thích lắm.

À mà thường thấy ở Seba một điểm là không có ngược những kẻ gây nên bất hạnh quá khứ cho nam nữ chính (có lẽ là vì truyện quá ngắn, không có đất diễn chăng?), chẳng hạn như trong này có cái ông bố không ra gì, trong Hoa đào hoa đào đừng tới cũng có 2 ông bố đáng ghét…

.

.

Hoa đào, hoa đào đừng tới – Hồ Điệp Seba

.

Phong cách quen thuộc của Seba, nhẹ nhàng, ấm áp. Nam nữ chính đều có đau xót quá khứ, sinh ra trong thế gia (một nhà cầm thái đao một nhà chuyên leo tường ), trải qua bước ngoặt lớn trong cuộc sống, để rồi ảm đạm từ bỏ lý tưởng hồi nhỏ của mình. Họ quen biết nhau trong một quán ăn nho nhỏ, hiểu nhau yêu nhau, sau đó cùng đem quán ăn này trở thành một ngôi nhà ấm cúng cho nhân viên cũng như khách nhân.

Các nv phụ đều có cơ hội ‘manh’ đến người đọc, chẳng hạn như 2 gã nhị trù với chương trình nấu ăn đặc huấn, Tiểu Tằng và bạn trai cùng cái kính viễn vọng (kỳ thực ta vẫn tò mò không biết bạn trai kia dùng nó làm gì ôi chao… ), lão Phương tình sử, ngài cảnh sát trưởng, lão bản nương… Đặc biệt nhất là Liêu phu nhân, rất suất ^_^.

P.S: Oa nga, đoạn ngắn cuối truyện, mặc dù không liên quan đến truyện chính, cũng rất đáng yêu nga~

.

.

Khô cá nữ ky giáp kiếp sống – Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm

.

^_^

hài lòng, truyện hay. Tương lai văn, ky giáp, quân nhân văn, vô ngược, HE.

Nữ chính bình tĩnh, linh hoạt, chăm chỉ. Ấn tượng ban đầu cũng rất tốt: lúc đầu xuyên qua còn không nắm vững tình huống nên bị người xung quanh cười nhạo rất nhiều, nhưng nàng không để tâm đến, mọi nơi mọi chỗ vơ vét thông tin, có thắc mắc liền hỏi; sau ở trong quân đội nàng tỏ ra cực kỳ gan dạ và xuất sắc.

Người khác từng hỏi nàng vì sao tuyển Ky giáp hệ, nàng luôn nói là ‘vì sinh tồn’, thế nhưng trên chiến trường lại hoàn toàn không màng sinh tử, ta nghĩ có lẽ trong tiềm thức nàng tưởng đi tìm chết (= về tới thế kỷ 21??) chăng? Thế nhưng nàng chiến thắng nhiều trận, không phải chỉ là một mặt cậy mạnh, nàng còn có thể từ các loại đồ chơi linh tinh lang tang sáng tạo ra các loại rèn luyện bài tập cùng chiến thuật (hắc, vì vậy từng bị ông nội mắng).

Nhược điểm là nàng hơi thiếu tinh thần đồng đội, có lẽ là vì thói quen sống một mình nhiều năm. Lúc mới tiến vào quân đội còn có một chút đoàn kết tập thể, sau khi rời khỏi Chiến thần điện lại càng tao, không dám đưa lưng cho ai cả. Nhưng cảm thấy không quá nghiêm trọng, bởi vì lúc ấy nữ chính thực lực đã vượt xa những binh sĩ thông thường.

Đáng chú ý là quan hệ giữa nàng và gia đình. Có thể là vì gia đình là CBCC gia tộc, cũng có thể là vì nàng đối với thế kỷ 41 không có lòng trung thành, luôn tâm niệm về nhà, cho nên tình cảm nàng dành cho thân nhân khá là ít – tôn trọng nhưng khách khí, lười tranh cãi, có thể giúp sẽ giúp, nhưng tuyệt đối có chủ ý của chính mình, không hề ngửa tay xin tiền. Đối với ca ca đệ đệ nàng còn thân thiết chút, chứ đối cha mẹ cùng tỷ tỷ nàng tỏ vẻ sơ ly. Kỳ thật cũng là thấy nhưng không thể trách, ba người kia cũng chả mấy đáng yêu.

Nam chính có vẻ lu mờ so với nữ chính, nhưng tổng thể cũng được, thông minh, có thực lực, có đảm lược, trường tình (tuy nhiên nếu tg có thể chú ý tả kỹ hắn trong những năm nữ chính mất tích sẽ tuyệt hơn nhiều). Khụ, có mãnh hay không, tg không nhắc tới; có vẻ là sạch (quân nhân thôi, tin tưởng sẽ không quan hệ nam nữ bừa bãi). JQ rất ít, 2 người kia đến cuối còn chưa chuyển chính thức, mới chỉ ước hẹn nếu còn sống trở về mới lấy kết hôn vì điều kiện mà kết giao thôi (tội nghiệp cậu bé, bi thúc giục nhiều năm *_*).

Truyện cũng có nhiều nhân vật phụ xuất hiện thoáng qua nhưng khá ấn tượng – chẳng hạn Mặc Ngư, Hạt Tử, Thompson Byron…

.

.

Nắm tay thật tự tại – Trạm Lượng

.

trong này các nv đều rất tuyệt, nam chính lưu manh đáng yêu, nữ chính chỉ thường thường thôi (ai bảo các nv khác, từ 3 tên anh trai của nữ chính đến cả nhà nam chính, đều quá chói màn hình). Yêu nhất cái đoạn quảng cáo thẻ tín dụng mà nam chính đặt ra ấy, nghe quá dễ thương XD.

.

.

Yêu Mi/ Yêu Mị – Giậm Chân Tại Chỗ Momo/ Đạp Bước Đích Momo

.

^_^

ngày xưa nhờ truyện này mới biết ‘sủng’ là thể loại gì, cũng bắt đầu ưa thích đại thúc. Tuy rằng khá là thích truyện này, nhưng phải công nhận rằng nếu thời điểm đọc lần đầu không phải là hồi trước mà là hiện giờ, bảo đảm không xem, ahaha (xem như bị dưỡng điêu đi~).

Ừm, nữ chính xuyên vào một đứa bé, cháu gái của một… [tam triều nguyên lão? lão đại thần? thừa tướng tể tướng gì đấy], lúc nhỏ một lần leo tường đi xem lễ hội thì gặp gỡ nam chính – hoàng đế vừa đăng cơ được vài năm. Đến mười mấy tuổi tham dự tuyển tú nữ, được nam chính đích thân chọn. Truyện là quá trình hai người phát triển từ hoàng đế và phi tần, trở thành trượng phu cùng thê tử, khá là ngọt và sủng (có thể nói là điển hình), có điểm thiên về điền văn.

nữ chính trước khi xuyên là cô nhi, làm việc ở một tòa soạn. Tính nàng khá là trạch á, ban đầu mới vào cung còn ‘ngụy trang’ một chút (lạnh nhạt, không tranh) bởi vì cùng nam chính ‘không quen’, sau thì vì được sủng lắm lắm nên cũng dần trẻ con (và lười biếng) ra. Nàng giỏi thêu thùa và nấu ăn.

nam chính cũng là xuyên, trước khi xuyên qua hắn là thiên chi kiêu tử, là chủ xí nghiệp, thông minh tài giỏi. Sau khi xuyên hắn là một hoàng tử không được sủng, sau theo quân, nắm binh quyền, trở thành hoàng đế. Hắn tuy có hậu cung, nhưng không lạm tình, không tham dục (không phải ngày nào cũng cổn sàng đan nhá, anh bận việc nước), mưa móc chia đều, kiềm giữ ngoại thích – cho đến khi gặp được nữ chính.

Nam chính thành thục, quyết đoán, có mị lực, và hơn nữ chính… 17 tuổi. Lúc đầu chỉ là thích thú sự yên tĩnh mà nàng đem đến cho hắn, sau là muốn bảo hộ nàng cho nên đối xử đồng đều với các tú nữ khác, nhưng đến khi nàng hoàn toàn rộng mở lòng mình, thì hắn cũng rất nghiêm túc giữ mình trong sạch, mơ ước cùng nàng xây dựng một gia đình đơn giản và ấm áp.

Truyện ngoài kể lại cuộc sống thường nhật của hai vợ chồng ở trong cung, còn có lồng vào thái độ của nam chính đối với quốc gia. Nam chính sẽ không vì quốc gia mà buông tay nữ chính, cũng sẽ không vì nữ chính mà bất công với thần dân; hắn nghiêm túc xử lý việc nước, cũng ra nhiều chính sách sáng suốt. Khá thích cách hắn chọn thái tử, cách mà các hoàng tử thắng trận thi đấu ^_^. Cũng nói thêm là 2 vợ chồng này sinh rất nhiều con…

.

.

Categories: Rambling | 6 Comments

Thông cáo nhỏ

^_^

Ta rất vui mừng nên quăng ra thành một tin nhắn riêng. Tỷ tỷ ta đã phát hiện có baby. Nói chung là việc này khiến cho tất cả không vui, lo âu, mệt mỏi của chúng ta tan thành mây khói, để lại hạnh phúc và hồi hộp về tương lai (ngoại trừ vụ mẹ ta trật chân phải sắm chiếc giày ‘bó bột’ ‘hàng hiệu’ vào tuần trước, thật khó có thể tiêu tan ^_^).

Ta cũng không biết nên diễn tả thế nào, ta rất thích nhìn trẻ con, không kiên nhẫn với trẻ không ngoan, nhưng lại cực yêu những nhóc dễ dỗ. Ta sợ bọn nhóc quá yếu ớt, nhưng lại muốn muốn chạm vào. Ai, ta cũng không biết mình đang nói cái quái gì, chỉ hy vọng nàng và baby mạnh khỏe (và ta sẵn sàng bụp bà bà của nàng nếu bà ấy dám phàn nàn).

Anyway, mọi người biết sớm nhất sau tỷ muội ta và tỷ phu, mẹ ta còn đang bị giấu diếm ấy. Happy weekends!

P.S: haizz, chín tiếng đồng hồ nữa ta lại bay -_-”

Categories: Rambling | Leave a comment

Vương triều loạn mã 6

Hiện tại vẫn trong tình trạng bán phong bế, ước chừng hơn tuần nữa sẽ về nhà, lúc đó nếu mọi người chưa thấy ta, khả năng:

(1) ta bận rộn (haizz, cái quái gì thế này, 5 năm trước thi toefl giờ thi ielts??? nhất là khi mình quá không trung phi nhân cuộc sống suốt nhiều năm?? cuộc đời sao mà…)

(2) bị taxi đưa đến bãi tha ma (cuộc sống là thế đấy, hệ quả của việc bạn bay qua bay lại thường xuyên là cha mẹ đã ngán việc đón bạn trở về, và, theo như lời muội muội ta, biến thành cha ghẻ mẹ kế, đem con bỏ chợ…)

(3) bị ngoại tinh nhân bắt cóc (O_O)

Gần đây ta hầu như không đọc truyện, vớ phải toàn những truyện từa lưa, lại mấy tuần không lên mạng ôm hàng mới, nên chỉ xem Secret Garden và The Moon That Embraces The Sun cùng muội muội, hứng lên viết truyện tiếp, hay lăn lộn với The Sims Social. Ai, nhắc mới nhớ, muội muội ta mới bị lock acc trên facebook vì mở quá nhiều acc để chơi sims… Ta rất không phúc hậu mà cười haha, đây là RP vấn đề.

Niêm hoa hệ liệt: Kiều sủng của lỗ nam tử – Chu Khinh

.

Tối hôm nọ xem Kiều sủng của lỗ nam tử và Tình lang quá lãnh khốc, khụ, vừa đọc vừa ôm mũi vì độ thịt của truyện~

Truyện này… nói thật xem cái vụ giường chiếu ta rùng cả mình, nam chính đúng là dã thú -_-”. Lúc đầu là nam chính thuần phục nữ chính (siêu độc đoán), sau là nữ chính thuần phục nam chính. Nhiều khi có cảm giác, mâu thuẫn cái gì, chỉ cần lên giường là giải quyết (!!).

.

.

Niêm hoa hệ liệt: Tình lang quá lãnh khốc – Chu Khinh

.

cái này làm ta suýt vác đá chọi á.

Nam chính là cái tra, lạnh lùng kiểu gì mà nữ chính vừa hiến thân thì hắn liền ‘vui lòng nhận cho’, suốt 2 năm leo lên giường nữ chính mà chưa từng nghĩ cấp người ta danh phận, thậm chí một tiếng yêu cũng không có, đưa cho nàng chỉ có… thuốc tránh thai (mợ!!).

Được rồi, lý giải lý giải, hắn không hiểu yêu, hắn nói chuyện vụng về… nhưng mà, đến lúc có cái tiểu tam xuất hiện, hắn để mặc nó chạy theo hắn nhá, ôm hắn hôn hắn trước mặt nữ chính nhá, không đẩy ra nhá, ngay cả khi nữ chính 5 lần 7 lượt hỏi, hắn một câu giải thích ‘nàng kia giống muội muội đã chết của ta’ cũng không thèm nói là sao??? Cái đó làm răng mà khó nói?? Mà ‘muội muội’ con khỉ, gặp người ái mộ của nữ chính thì ghen tuông, sao không tưởng nếu nữ chính cũng biện hộ rằng tên kia giống ‘ca ca’, xem hắn tức không tức?

Làm tình thì chả thèm để ý xem điều kiện xung quanh có thể khiến nữ chính sinh bệnh hay không; nữ chính không nghe lời hắn, hắn liền ‘trừng phạt’ (lúc đó đọc thật muốn chửi hắn là cái quái gì của người ta mà quản đông quản tây!).

Nữ chính nữa, bó tay với nàng. Cũng tự dán mác là lãnh đạm, mà lãnh đạm kiểu gì mới 15 tuổi liền tưởng ‘xả thân’ rồi (omg sao nữ cổ đại tư tưởng khai sáng thế??), sau đó chịu lén lút quan hệ với thằng nam chính y như tình phụ, mấy lần tưởng bỏ mà thằng kia bố thí chút quan tâm (hoặc vác lên giường) liền vẫy đuôi chạy về, trong lòng liền ‘có chút hy vọng’. Ta đợi mãi cái đoạn này:

Trích:

Xem âu yếm nam nhân, Hạ Hầu Băng Tình quyết định, đã hắn không thương nàng,

Kia nàng cũng không tưởng yêu.

Đợi đến buồn ngủ luôn, hóa ra nó ở tít đoạn cuối. Mà tưởng gì, nữ chính vì thất tình nên bị sốt mấy ngày mấy đêm (lúc này thằng nam chính bận chăm sóc tiểu tam nhá), sau mới chạy trốn được chừng 1 ngày liền bị nam chính chặn lại, bị tỏ tình một câu. Nàng làm dáng làm dáng giận dỗi a, nhưng lại mở cờ trong bụng, chả ngược thằng nam chính gì cả, bắt nó chạy chân tí xíu, liền vui vẻ lao vào lòng nó rồi -_-”.

Thật là im lặng thở dài mà *_*.

.

.

Phượng hoàng vu phi

.

Ta thì không xem truyện này mà chỉ lướt lướt chút đoạn cuối, văn viết cảm giác không được tốt lắm, cứ chạy ào ào ấy. Lại có cảm giác nam chính hơi bị vô lực, có 1 lần thì đứng bảo vệ cho nữ chính thế nào mà nữ chính toái cốt còn chàng thì lông tóc vô thương, còn có 1 lần thì lại để nữ chính bị bắt cóc, bị uy hiếp mà suýt giết thằng bên phe mình -_-” (rốt cuộc chàng bị sư tỷ sư muội gì đó đánh ngất, còn nữ chính cũng bị thằng phản diện đánh cho bầm dập mém chết).

tự nhiên mất hứng hết muốn coi.

.

.

Sở thích của hoàng thượng hệ liệt: Chính là hoàng hậu – Vu Tình

.

Đọc đã lâu nhưng vẫn nhớ kỹ, truyện có phong cách rất riêng, mà càng về sau đọc càng cảm động. Đối với kiếp sau của 2 người, ta ưa thích, bởi vì thật sự nam chính nợ nữ chính một đời, mặc dù hắn đã rất cố gắng bù đắp.

.

.

Sở thích của hoàng thượng hệ liệt: Thánh chỉ đến – Vệ Tiểu Du

.

Ta không thích truyện này, viết làm sao ấy, thấy nó khô khô, khen nữ chính làm hoàng thượng thông minh kiệt xuất v.v… mà đoạn đầu tiên không thấy thông minh chỉ thấy tùy hứng (*_*), đến gần cuối mới thấy được (cái đoạn đặc xá cho Vân Lộc môn).

.

.

Sở thích của hoàng thượng hệ liệt: Sinh động như thật – Hoàng Linh

.

Ta cũng không thích truyện này, văn vẻ tốt hơn, nam chính tính cách tuyệt (khụ, về cái độ sạch vấn đề, tuy rằng nam chính thật thanh tâm quả dục, nhưng nếu không lầm truyện mấy lần ám chỉ nam chính từng có thực chiến kinh nghiệm), khả nữ chính… Lúc đầu thì thấy dễ thương, sau chỉ thấy cô nàng này hoàn toàn không thích hợp làm hoàng hậu, nàng chả có cái gì gọi là nguy cơ ý thức, chẳng hạn như nói thấy con cung nữ có xu hướng điên điên còn lại gần mà coi, rồi biết có người khác đang khẩn cấp muốn hại nam chính, bản thân công khai là hoàng thượng âu yếm nữ nhân còn dám tò tò chạy ra chữa bệnh cho bình dân. Nếu thật làm hoàng hậu, nam chính vốn bận rộn công sự còn phải dấn thân thiệp hiểm cứu nàng, na hội chết sớm (hắc tuyến).

Không kể đến còn có cái cực cẩu huyết: có nữ đế ‘ái mộ’ nam chính, cấp nam chính thuốc giải độc, nữ chính vừa đoán cô kia sẽ ra điều kiện đòi hắn cưới, đã vội vàng bỏ chạy để ‘nhường’ nam chính cho. Bó toàn thân, nếu không phải là truyện 10 chương chắc ta đã rinh máy bắn đá tới +_+.

Nói thật 2 bộ trên ngoài việc đề cập đến mỗi hoàng thượng có 1 sở thích kỳ quái thì cũng không đặc sắc mấy, không đáng xếp cùng hệ liệt với Chính là hoàng hậu.

.

.

Thị phi phân không rõ + Đoạn chỉ nương tử + Đấu thê phiên ngoại – Vu Tình

.

Mặc dù không thích tính cách và lý tưởng của nữ chính (haizz, bản thân mình vẫn cho rằng người không vì mình trời tru đất diệt, cái loại hy sinh bản thân cùng những người thân xung quanh để bảo toàn một đám xa lạ của nữ chính, thậm chí bị bọn họ cắn ngược lại vẫn còn cố chấp như ban đầu, ta thật sự không hiểu nổi), nhưng quả thật là bởi vì nữ chính như thế mới hấp dẫn được loại người như nam chính.

Nam chính tuyệt, có điểm biến thái (nói thật thỉnh thoảng lại tưởng mình đang nhìn đến Hisoka trong Hunter *_*), tùy thời sắc lang (đáng tiếc thịt chả có, động phòng bị tg lướt mất =.=”). Truyện viết cũng được lắm.

.

.

Categories: Rambling | 13 Comments

Vương triều loạn mã 5

Đấu thúy – Đường Nhất Thập Tứ

.

Truyện đọc được, cơ mà đôi khi thật muốn đạp bay nữ chính. Nàng có vài điểm khiến ta bất mãn:

– Lúc đầu mới vào đổ thạch giới, cô nương này thỉnh thoảng rất là… một đầu nóng. Có vài chỗ, nếu nàng nhẫn nại được những lời khiêu khích thì phiền toái hội ít hơn (ngoại trừ những lúc nàng cố tình tạo danh khí cho chính mình). Mọi người khen nàng lãnh tĩnh, kỳ thật cũng có lúc rất là cấp táo, chỉ có sau khi giết người nàng mới tính là tương đối bình tĩnh.

@@@@@@ Giải quyết Bích phu nhân: ta đọc tùm lum truyện, thấy được khúc Boss phản diện bị quăng xuống đài, đủ loại nhân vật chính cứ ‘vô tư’ đem bí mật lớn nhất (thậm chí liên quan đến sinh tử) của mình nói cho boss, cho dù biết rõ hành động này không có mang lại chút lợi ích gì. Vì sao nha? Vì muốn khoe ra? —Ấu trĩ. Muốn địch thủ thua tâm phục khẩu phục? —Thánh mẫu. Muốn xem phản ứng của địch thủ? —Làm điều thừa. Muốn nhìn địch thủ sợ hãi kinh hoảng tuyệt vọng? —Yêu cầu làm tâm lý trị liệu, ngươi đã bắt đầu biến thái. Không có thu về lợi ích mà làm chuyện nguy hiểm, đó là tác phong của ngu ngốc. Bọn họ có thể chắc chắn tuyệt tuyệt đối rằng boss sẽ ngay lập tức chết hoặc sẽ vĩnh viễn không dùng bí mật kia đối phó mình sao? Trong này nữ chính cũng làm chuyện đần như vậy. Nói thêm, nếu nữ chính không để lộ bí mật về con mắt của mình, bạn thân của nàng, Bích Dao, ít nhất vẫn còn có mẹ (tuy rằng bà ấy sẽ phải vào viện tâm thần).

– Thân thích của nàng không tính cực phẩm, nhưng cũng là phiền toái. Cách nàng đối xử với bọn họ cũng không phải rất khôn ngoan.

@@@@@@ vụ thằng anh họ đánh bạc suýt bị chặt tay ấy, nàng đi đưa tiền, chỉnh sụp sòng bài sau đó đem thằng anh về, rốt cuộc cũng chả giáo huấn gì thằng đó. Lỡ thằng đó tiếp tục đánh bạc thì sao, nữ chính hội cho rằng sự không liên quan mình, đó là lỗi của ba má hắn? Làm sao có thể, nàng chính là người chuộc tiền, người cấp tiền nha!! Cái đó chả phải dung túng?

@@@@@@ vụ Vương Cẩm, chuyện xấu trong nhà không ngoại dương, nàng để ngoại nhân thấy đã không biết tự xấu hổ thì chớ, còn để người khác phải xử lý giùm. Nói, thân thích của nàng nàng phải tự giải quyết, đằng này hết lần này tới lần khác, bạn trai của nàng cùng Sài cô nương phải ra mặt bụp con kia là sao? Huống chi người đem tiền dung túng con kia vẫn là nữ chính!

@@@@@@ cứ tưởng thế là xong, ai ngờ đến sau, ngay khúc ‘dầu sôi lửa bỏng’ thời kỳ, nữ chính vẫn còn nhàn tình giúp một đám không biết điều thân thích đi dạo thành phố *_*

– Vấn đề tình ái.

@@@@@@ Trước lúc nam chính thổ lộ, nàng thật sự không biết tình cảm của hắn? Vậy nữ chính xem nam chính là cái gì? Chẳng lẽ vì nàng cứu hắn 1 lần cho nên nàng có thể hưởng thụ ‘nô tính’ của nam chính mà không kỳ quái? Chẳng lẽ trong mắt nàng, nam chính phục vụ nàng là điều đương nhiên? Kỳ thật ta cho rằng nữ chính giả bộ không biết. Mà giả bộ không biết, chính là một loại trang B.

@@@@@@ Coi đến đoạn nam chính thổ lộ, ta suýt ói ra. Xin lỗi chứ nữ chính đâu phải không hiểu thế sự, đâu phải chưa từng giao bạn trai, mà làm như ngây thơ đáp lại: “ta cũng thích ngươi” […như bạn bè]? Nàng đang học theo mấy cô nhóc cậu nhóc trong nhà trẻ mà ‘ta thích ngươi, ngươi thích ta, chúng ta vĩnh viễn là bạn tốt’ sao? Phát ớn. Này về bản chất chả khác gì mấy thằng đàn ông không thích con gái người ta mà vẫn ham trò chơi ái muội cỡ ‘nàng là muội muội của ta’ ấy.

@@@@@@ Vụ nữ chính tự ti về sự chênh lệch thân phận của hai người thì rải rác khắp truyện rồi, nhất là cái khúc kết hôn và giải thích lý do nữ chính không muốn kết hôn ấy, nàng nói bà ngoại gia phân biệt giàu nghèo, kỳ thật trong lòng nàng giai cấp quan niệm còn sâu hơn ai hết, cho nên mới có một vài hành động của nhà giàu mới nổi.

– Chuyện thi cử. Ta đặc biệt không thích vụ nữ chính dùng thấu thị mắt xem và sao chép cách giải cùng đáp án của học sinh giỏi nhất trường. Thà nữ chính giống như cái cô nương trong Vị Diện Chạy Thương mà ăn viên thuốc bài học (một loại như bánh mì giúp trí nhớ của Doraemon) còn hơn, ít ra không liên lụy tới ai. Người ta khổ công học hành, phí chất xám giải bài thi, nàng rung đùi cướp hết công sức của người khác, rất ngứa mắt.

Nam chính được, toàn năng loại hình (thượng phòng khách hạ phòng bếp, đao thương hay máy vi tính đều tuyệt đối tinh thông…), đụng đến tình yêu lại hơi lo được lo mất. Gia đình của anh này cũng nhộn.

P.S: ta biết con mắt trái của nữ chính là đầu mối chính của truyện, nhưng mà nếu nàng đối với đổ thạch chỉ phán đoán được 70% thay vì 100%, và trong 70% đó có thực học, có lẽ truyện sẽ có kích tình hơn. Đổ thạch đổ thạch, ngoạn là đổ, biết trước thì sẽ kiếm được tiền, nhưng mà còn gì vui?

.

.

Hải dương mộng ảo – Tử Hoàng

.

Truyện này lúc đầu ta đọc trên wattpad, dán mác np, được có 1/2 rồi không có. Tất nhiên hiện tại đã biết nó là 1vs1, nhưng vẫn thấy nam chính không phải lựa chọn tốt nhất (cá nhân cho rằng vì bảo hộ người yêu mà phải dùng tiểu tam để tung hỏa mù chứng minh anh quá yếu), cho nên thật ảo tưởng np. Cái này không thích hợp với bạn nào hy vọng nam chính sạch, haizz, có lẽ nếu bạn nào xem được hoàn châu đồng nhân ngược não tàn thì ok.

Truyện này cũng khá thiếu thốn ngôn tình mà tập trung nhiều vào công việc của nữ chính. Nữ chính là một cái bưu hãn âm u nữ vương dưới lốt hồn nhiên la lỵ, là một người cầm quyền tài giỏi và mưu lược, nhưng cũng là một cô gái trì độn trong tình cảm (cho nên con đường truy thê của các vai nam siêu khó khăn). Trở thành một cái công tác cuồng do hoàn cảnh đưa đẩy, nàng nắm trong tay toàn bộ hải dương, thành lập minh hữu quan hệ với minh phủ, và đem Olympus (đặc biệt Zeus và Athena) trở thành địch nhân. Nữ chính còn chê các thánh đấu sĩ dưới trướng Athena là nhiệt huyết não tàn, gặp phải phi não tàn nữ chính liền đào góc tường, bắt bọn họ về khuân vác gạch xây cung điện, haha.

Đặc sắc là tg giải thích rất kỹ về mối quan hệ giữa các vị thần (tuy nhiên có nhiều lúc cặn kẽ hóa lan man) – các loại trọng khẩu vị cũng có, và cũng chú ý đến suy nghĩ cảm xúc của các nv phụ.

Nam chính có vẻ kém hơn so với nam phụ, chẳng hạn Hades. Mạnh như Hades thì Zeus có muốn cướp vợ người ta cũng không dám, haha (tự nhiên chợt nhớ đến Zeus cũng không dám đụng đến Minh phủ nữ thần, bởi vì các nàng… quả thật so với Chung Vô Diệm chỉ hơn chứ chả kém. Cái đám minh thần cũng rất là buồn cười và biến thái, nữ chính còn cảm thán, cũng may Hades là Boss của minh phủ mà chỉ đi theo lộ tuyến u buồn thanh niên, lol). Nhưng mà nếu nữ chính có chồng mạnh như vậy thì lại không có không gian để phát huy năng lực của mình. Nói thật nếu 1vs1 ta chỉ thích ngủ thần, lúc ấy xem là hy vọng kết cục của nữ chính sẽ với ngủ thần ^_^ (tuy biết rằng rất khó, nữ chính chỉ muốn một cái hải thần để tiện việc). Còn nếu np thì tưởng có thể thêm Cảnh Kỳ và tử thần làm nam sủng, lol.

.

.

Trọng sinh ta là ngươi chính thê

.

Truyện này ta ấn tượng nhất Lạc Thấm Nhi, trưởng công chúa và Tiết vương phi ^_^. Nữ chính… ân, không đặc biệt lắm. Nam chính… kiếp trước vì sao lại nghĩ nữ chính tự sát, mà không nghi ngờ nàng bị hại? Làm những người có thể trả thù cho nữ chính lại vì ‘ngây thơ không biết’ mà chẳng trả thù, còn cô tỳ nữ của nữ chính muốn tra rõ và báo thù thì lại không đủ năng lực. Trong này phần lớn là ác giả ác báo, nam nữ chính chả mấy nhúng tay vào công cuộc ngược. Mà không biết sao lại thấy tg đôi khi có phần… tuyên truyền nhân ái chủ nghĩa?? Cho nên viết ra tình tiết nhiều khi cảm giác ngây thơ…

.

.

Viễn cổ nữ thầy thuốc

.

Truyện đọc ok, nam chính cùng các nv phụ khá được.

Nữ chính có vẻ không xứng với nam chính, nói ra sao nhỉ, tính cách có điểm ích kỷ có điểm co vòi, cùng thú nhân hồn nhiên chân thành có vẻ không đáp. Khúc sau đỡ hơn chút. Con trai của 2 người rất đáng yêu ^_^

.

.

Xuyên việt chi giả hoàng hư phượng – Dạ Tử Vũ

.

Không biết có phải truyện này là dạng đầu tay của Dạ Tử Vũ hay không, mà thiếu chút giọng văn đặc trưng của tg này (được cái cái vụ thiếu dấu câu có đỡ hơn chút – lúc trước xem truyện của DTV bực nhất vụ dấu câu á ‘_’), miêu tả tình tiết hơi nhanh, cộng thêm vụ ngôi thứ nhất (không thích không ghét chuyện này, nhưng ta prefer ngôi thứ 3 hơn). Khúc cuối đặc biệt nhanh chóng.

Nam chính yêu nghiệt tàn nhẫn nhé, hạ độc nữ chính, đánh gãy gân tay gân chân của nữ chính, mấy lần bóp cổ nàng suýt chết, độc chiếm dục cường, chủ trương nếu ‘nàng’ không thuộc về ta ta thà hủy diệt ‘nàng’. Nhưng mà nói chung là ấn tượng không tồi.

Nam phụ trong lòng Long gia và Thần binh sách mới là nhất, nữ chính chỉ là nhị, con trai anh đứng bét (lol). Có khúc tưởng rằng cẩu huyết xảy ra, nam phụ sẽ hiểu lầm nữ chính, ai ngờ không phải, lại biến thành nam phụ đứng nghe nữ chính thao thao bất tuyệt giải thích ^_^.

.

.

Categories: Rambling | Leave a comment

Vương triều loạn mã 4

Ân… Ta hiện đi vắng, post tự động, nếu không trả lời comment kịp thì mọi người thông cảm ^_^.

Bị chồng ruồng bỏ xoay người

.

‘_’

vì sao ta cảm thấy văn có điểm hơi hơi vụng…? Giống như cứ ào ào qua rồi làm người ta sửng sốt sau đó… chả có gì cảm giác. Nhân vật tính cách có lúc này lúc khác, quái quái sao ấy, mà tình tiết cũng theo khuôn sáo cũ nhiều lắm. Các vấn đề mà nữ chính phải giải quyết, các âm mưu mà nữ chính khám phá ra, ân, có vẻ thật đơn giản, xem giống như là khôn vặt nhiều hơn là thông minh, đôi lúc lại thật lộ liễu và khinh suất.

Chẳng hạn như mới được đón về nhà đã đi tát Ninh Nghiên, hừ, biết nàng tưởng trả thù cho nha hoàn, nhưng dù sao người ta cũng là con gái của Hầu gia. Ta có thấy giải thích lý do nàng ấy xung đột với tỷ tỷ, nhưng không thấy giải thích vụ đánh con gái người ta. Theo ta thấy đoạn đó nữ chính rất lỗ mãng, không lượng sức, biết mẹ cả ghét mình rồi còn cố làm, bị đánh xong mới uất ức nói sẽ trả thù lại.

Việc phản đối vụ mẹ an bài thiếp cho anh trai thì ý đồ là tốt, nhưng cách xử sự thì… dã quá. Với lại hộ được 1 lần không hộ được cả đời, bà mẹ chỉ tạm quên, thằng anh thì nhu nhược chỉ biết nghe lời cha mẹ (thấy không muốn cũng không dám nói, ngay cả báo cũng không dám báo cho vợ mình). Vụ bà lễ nghi ma ma cũng vậy, có rất nhiều cách để đuổi bả, vì sao cứ phải giải quyết vấn đề theo kiểu điêu ngoa nhất?

còn có vụ giả điên (hay giả ngu) hồi nhỏ nữa. Thường giả điên người ta tự hại mình để cho người khác tin, nàng giả điên nàng còn bốp chát trả thù ngay mặt người ta như thường, không hiểu sao chả ai nghi ngờ cả?

Và phản cảm đạo thi nhá >.<

Ân, nam chính. Tới đoạn ta đọc hiện giờ (khoảng 1/2), có vẻ lúc này lúc kia, hỉ nộ vô thường quá, đành tạm dán cái nhãn ‘buồn tao’, và thấy anh giống ngây thơ thiếu nam hơn là hồ ly. Cái chỗ mà nam chính tính đi nhắc nhở nữ chính đừng mũi nhọn quá lộ, mất công đắc tội mấy bà vương phi ấy, hắn còn có cái câu gì ‘nếu nàng muốn suôn sẻ gả vào nhà ta thì phải vậy phải vậy…’, ta ngây ngẩn luôn á, hai người lúc ấy có quen biết bao nhiêu đâu, sắp đám cưới cũng chỉ là do thánh chỉ chứ nữ chính đâu tỏ vẻ ham thích?

Còn có vụ một đoàn huyên náo ở nhà anh làm ta bất mãn lắm nhé, anh bảo anh muốn bồi dưỡng tình cảm từ từ, thế mà anh để một đám đàn bà lung tung giống như cẩu chạy đến trước cửa phòng nàng (ý đồ) dằn mặt nàng, thì đến 100 năm sau nàng cũng không yêu anh nổi á.

.

.

Chiết lan câu ngọc hạnh hướng vãn

.

Haizz, ta thích đầu truyện, nhưng cuối truyện thấy nó… nhảm nhảm sao ấy. Hình như là nam chính bị ép cưới tiểu tam, tuy rằng anh bỏ đó không xxoo, nhưng cưới là có, nữ chính chỉ tính như thiếp. Cuối cùng hình như cái chết của tiểu tam có liên quan đến nữ chính, nên nữ chính bị phạt rằng ‘nam chính sẽ suốt đời yêu thương và sủng tiểu tam’, tức là tiểu tam đầu thai vào làm con gái của 2 người á. Ta không thích vậy, không thích nam chính có bất kỳ ràng buộc gì với tiểu tam cả, cha con cũng không được >.<.

P.S: tuy nữ chính lúc nào cũng bị thương khi ở bên nam chính, nhưng có đoạn nam chính đi lấy dược thảo gì đó cứu nữ chính mà suýt chết đấy thôi, cũng vì nữ chính mà hạ phàm trần nữa. Chỉ là ngọc đế keo kiệt quá mức >.<

.

.

Chủ tử ái tự bế

.

-_-”

Ta không thích nữ chính lắm. Mặc dù không phải rất rõ ràng, nhưng thật sự có bao đồng thánh mẫu thuộc tính, cái gì cũng muốn quản, nam chính đối xử với cha mẹ, với cái con muốn làm vợ anh như thế nào nàng cũng muốn sáp tay vào, ‘nói đạo lý’ (mệt, hắn có phải ma vương giết người như ngóe đâu mà nàng phải cải tạo?). Kỳ thật nam chính có phải vô tri ngu ngốc đâu, anh hiểu rất nhiều, anh chỉ không thích giao tiếp với người khác thôi. Nàng xứng đáng bị bà mẹ bóc lột nhiều năm, xứng đáng bị con tiểu tam hại.

.

.

Con mèo nhỏ thích ăn đường dấm chua ngư

.

Ta xem được mỗi đoạn đầu của truyện này, ngủ lên ngủ xuống. Cái lý do nữ chính ghét nam chính cũng rất lãng xẹt, vì tên của nam chính giống như mèo, mà tên nàng là ngư -_-”. Suốt ngày cho rằng nam chính áp bức mình, trong khi thật sự cũng đâu đến nỗi. Còn có là, đối với việc kết hôn trong game nàng cũng đủ tùy tiện. => không xem nổi.

.

.

Đỉnh cấp lưu manh

.

Ta đọc được vài chục chương là đã chạy tóe khói, không những mấy cảnh giết người làm cho người ta vừa ăn cơm đã ói ra, còn có cái kiểu yy nhiều nữ khiến người ta siêu phản cảm (mợ, toàn mấy con nhỏ thiếu não ). Còn nữa, hết giết người xong tán gái xong giết người lại tán gái rồi giết người…… Quá tuần hoàn .

.

.

Ngự thải

.

Truyện về báo thù rửa hận, đọc ok. Đáng tiếc nữ chính bị ấm ức chèn ép hơi bị lâu, đọc có lúc sôi gan, sau có tư bản báo thù rồi mới đỡ. Dị năng không được miêu tả nhiều, cảnh đổ thạch không có, có vài trang nữ chính sử dụng dị năng mới của kiếp này, vậy thôi. Thằng tra trong văn án cuối cùng nhận được kết quả đích đáng.

Mà công nhận kiếp trước nữ chính thật ngu, có mắt như mù, điển hình của yêu không trải qua đầu óc, cuối cùng chết cũng không biết bộ mặt thật của thằng kia (vì thế trọng sinh sau, lúc đầu cứ ngơ ngơ ngác ngác).

**Cái gọi là ‘nam chính’: Hắn xuất hiện ở chừng 1/3 truyện, toàn năng hình, đầu óc thông minh, vũ lực giá trị cao, thân gia giàu có, lại có thể nấu nướng. JQ mặc dù ít nhưng vẫn là có, đáng tiếc… haizz… Đọc đến cái đoạn hắn bộc bạch về người mình yêu trước kia mà ta ngã rớt kính mắt! Chết lặng đọc tiếp xem cô gái kia thông minh dũng cảm vĩ đại như thế nào, nữ chính thật là thua xa v.v…, sau đó ngơ ngẩn nghe ‘nam chính’ phán câu kết luận: ‘ta không yêu ngươi, ngươi không yêu ta, cho nên chúng ta đồng hành đi’, cứ thế đến kết thúc truyện. Ta trầm mặc đóng word, quay đầu đi đấm gối.

P.S: nói thật ta thích Hải Miên (trong truyện gọi là ‘bọt biển’ và ‘kéo dài’) trước kia hơn là nữ chính.

Ta cứ nghĩ trước khi trọng sinh ở thế giới của Nữ vương ký, Bạch Tuyển là Hải Miên thật, sau vì lý do gì đấy, linh hồn của Hải Miên rời khỏi thế giới này, nữ chính của Ngự Thải mới từ Bảo nhi xuyên vào thể xác của Hải Miên, đáng tiếc Bạch Tuyển và Hải Miên trước kia lại là 2 người khác nhau. Nam chính sau khi chết thì trọng sinh ở đâu đó, mua được cái lọ đựng linh hồn, rồi trọng sinh tiếp, ai ngờ nhảy lộn sang Trái Đất. Anh tìm thấy nữ chính không phải vì 2 người giống nhau, Bảo nhi và Bạch Tuyển rất khác biệt, mà nam chính chỉ muốn tìm gặp cái thể xác giống với Bạch Tuyển, coi như an ủi trước khi hắn rời khỏi Trái đất. Có lẽ bởi vì Bạch Tuyển như thế xuất sắc, cho nên nam chính mới dạy Bảo nhi học cách bảo vệ mình.

Nam chính không yêu nữ chính, vì đến cuối truyện hình như nam chính vẫn còn yêu Bạch Tuyển. Nữ chính cũng tôn trọng và tỏ ra thân thiết với nam chính, nhưng cũng không yêu, vì đã bị tổn thương một lần. Nữ chính sau khi báo thù cảm thấy hư không, nam chính nghĩ nghĩ mới ước nữ chính cùng đi vũ trụ (có lẽ là cảm thấy thương hại nàng chăng? hay là hắn tịch mịch?). Kỳ thật nam chính không có tra ^_^.

.

.

Sủng thê đại trượng phu – Đào Nhạc Tư

.

cảm giác khi đọc xong truyện này là – nam chính quá được, mà nữ chính không xứng. gả nhập hào môn còn một bộ ngây thơ, bị lừa không biết. Mà quy cho cùng thì cũng là vì nam chính bảo hộ nữ chính quá nghiêm mật, làm nàng không biết hiện giờ mình đang trong hoàn cảnh gì. Nam chính đáng lẽ có thể nói toạc ra rằng ‘mẹ thằng kia đã chết lâu rồi làm gì có bệnh’, nhưng có lẽ là sợ nữ chính thương tâm cho nên anh không nói, lại áp dụng bị động biện pháp, đó là khi nào thằng kia mượn tiền thì kêu anh giải quyết. Haizz…

.

.

Categories: Rambling | Leave a comment