Intuitive Incantation – c04

CHÚ NGỮ TRỰC TÍNH

.

CHAP 4

Trở lại với nhân vật chính, Ryim vừa đi được một đoạn ngắn đã nghe thấy có tiếng thở gấp phía bên đường.

Lơ đãng liếc mắt một cái, nhỏ thực nghiêm túc chấp hành ba “không”: không biết, không nghe, không thấy.

“Hỡi người qua đường nọ, xin hãy nghe tớ nói một lời…”

Thanh âm khi trầm khi bổng, nhẹ nhàng chảy xuôi âm rung của châu ngọc, gợi về lũ lượt ký ức tưởng chừng đã trôi vào quên lãng, Ryim khựng lại, nhưng rồi quyết tâm rảo nhanh cước bộ.

“Ai…” Lại có tiếng than nhẹ. “Mệnh tớ thật khổ, sao lại gặp một kẻ thiếu lương tâm như vậy?”

Ryim xoay người về hướng thanh âm, cau mày nhìn xuống. Cổ tay xoay chuyển, ánh sáng từ đèn pin chếch sang một bên, cẩn thận để không rọi vào đầu người nọ, nếu không sẽ rất vô lễ.

“Kính thưa quý ngài gặp nạn, tớ thật hy vọng lương tâm mình bị trộm mất, như thế sẽ không phải nghe cậu càu nhàu.”

Ách, đừng quá kinh hãi. Cô bạn Ryim, mười bốn tuổi, vừa tốt nghiệp cấp II, đích thật là một sinh vật bình thường như bao sinh vật khác. Nếu có chỗ nào khác biệt, chắc chỉ là việc não nhỏ hoạt động theo một chiều huống khác thường.

Bên cạnh vách tường, quả đầu màu bạch kim sáng lấp lánh trong đêm tối chợt động đậy.

Thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt màu tro nhìn nhỏ chăm chú.

Ryim chột dạ sờ soạng từng tấc vuông trên mặt mình, tự hỏi không biết hàng mi có thật đã rụng sạch không…

Thiếu niên giống như hiểu được, cười cười:

“Không phải đâu, cậu rất khả ái.”

“Hoa hoa công tử.” Ryim đáp. Ngược sáng làm cho nét mặt của nhỏ mông lung không rõ, nhưng vẻ khinh thường trong giọng điệu lại chẳng khó nhận ra.

Khả ái? Cụm từ dùng để hình dung nhỏ? Này rõ ràng là khen bừa thôi! Chiêu thức cũ mèm của những vị lãng tử đa tình chuyên môn tai họa nhân gian.

Chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, nhưng qua cách nói chuyện hẳn là có thể đi…?

Nghĩ là vậy, nhưng Ryim vẫn rất có phong độ đưa qua một ít đồ nghề sơ cấp cứu.

“Cám ơn người hảo tâm, cậu thật chuẩn bị đầy đủ.” Nói xong, hắn cũng không khách khí, bắt đầu rửa sạch vết thương.

“Đa tạ khen ngợi, tớ thuần túy là hưởng lợi từ mưu tính sâu xa của đấng sinh thành thôi.” Ryim mở nắp bình nước, ừng ực uống, lại từ khóe mắt và ánh đèn mờ mịt mà cẩn thận quan sát người này.

Thiếu niên vặn mở bình, lấy bông gòn chấm thuốc khử trùng, cẩn thận bôi lên vết thương. Sau đó hắn dùng răng cắn lấy một đầu băng gạc, ngón tay thoăn thoắt cầm đầu kia quấn chặt quanh cánh tay rồi ghim lại. Động tác rất khéo léo, giống như đã quen với việc này. Thỉnh thoảng hắn lại nhíu mày, chắc là vì đau, nhưng chưa từng rên rỉ một tiếng. Thấy vậy, Ryim lẳng lặng cười, ấn tượng trong lòng về hắn có chút đổi mới. Được rồi, nhỏ đồng ý rằng cách nói chuyện cũng có thể là một phần vỏ bọc ngụy tạo của con người.

“Bạn thương binh nọ vừa tay không đấu quái vật sao?”

Thiếu niên lắc lắc đầu, mái tóc bạch kim lộng lẫy vung vẩy, tựa như ánh trăng tản mạn trong đêm tối. Hắn đưa tay ra, các ngón buông lỏng, chiếc xích tay bằng bạch kim dần sáng lên. Ở trung tâm vầng sáng, có một bóng đen hình chữ thập đang xoay tròn và phình lớn. Ánh sáng vừa dịu đi, bóng đen đã biến thành một thanh kiếm màu bạc có khảm đá, đốc kiếm treo một sợi dây kết màu đỏ.

Miếng bánh quy suýt rớt, Ryim vội cắn cả vào miệng, lặng lẽ quẹt mồ hôi. Cái này thật sự là RPG sao…

“Cậu… Tớ nghĩ tớ cần một lời khẳng định rằng thời gian thăm viếng bác sĩ tâm thần học của tớ chưa đến.”

Đối với sự kiện huyền huyễn, đoán được là một chuyện, trực tiếp nhìn thấy lại là chuyện khác. Giống như thờ phụng tôn giáo, hay rủ rỉ chuyện ma, một khi thần tiên quỷ quái thật sự xuất hiện, có mấy người sẽ không bị dọa rớt ba hồn bảy vía? Về phần vài chuyện kỳ quái mẹ Fuyu từng làm, khụ, xin thông cảm cho một đứa bé từ nhỏ đến lớn đã nhìn quen và xem chúng như gia vị cho cuộc sống thường nhật; hơn nữa, để mẹ không phải lúng túng khó xử, nhỏ thậm chí hạn chế suy nghĩ sâu hơn về vấn đề, chỉ cho rằng mình nhất thời bị loạn thị.

Ai đó nhịn cười, đáp:

“…Yên tâm, cậu còn rất tỉnh táo.”

“Vâng vâng, cũng chưa từng nghe nói ảo giác mà bản thân tạo ra có thể chê cười chánh chủ bị hoang tưởng…” Ryim lầu bầu, cuối cùng tự tiêu diệt một số chướng ngại tâm lý, tiếp tục hỏi, “Vừa rồi… là sai sót của Thượng đế hay là sự rối loạn về thị lực của tớ?”

“Một sai sót kỳ diệu của Thượng đế.” Thiếu niên thu lại thanh kiếm, nhẹ nhàng đáp. “Rồi cậu cũng có thể vận dụng ‘sai sót’ này nhanh thôi, ân nhân của tớ, vì chúng ta đã đến Myeral.”

Mai-ơ-rô?

…Myeral??

Ôi, mẹ và cái bất ngờ mẹ dành cho mình…!

“…Tha thứ cho thính giác bị thường xuyên chà đạp bằng tai nghe của tớ, nhưng khi nói đến ‘Myeral’, ý cậu ám chỉ cái mê cung tối om om này?” Thật đáng thất vọng a…

Nắm lấy bàn tay chìa ra của nhỏ, hắn mượn lực đứng dậy, vỗ vỗ đầu gối:

“Đây chỉ là bên dưới lâu đài thôi.”

“Lâu đài? Cậu nói lâu đài?” Có chút chờ mong.

“Ừ. Là một nơi rất rất đẹp.” Thiếu niên quay đầu lại, tao nhã mỉm cười. “Tớ tên là Kalien Seine Maghar, hân hạnh được gặp.”

Đợi chút, Ca-li-un… ‘Kalien’??

Ryim nhíu mày, chậm lại bước chân mà nhìn kỹ người đối diện. Thân hình thon dài, cốt cách văn nhã nhưng hữu lực dưới lớp trang phục thường nhật thoải mái, làn da trắng ngần lộ ra chút màu hồng khoẻ mạnh, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt màu xám trong sáng lạnh nhạt, mà khi ánh sáng nhảy múa lại gợi ra thấp thoáng vài tia băng lam. Loại diện mạo tuyệt đẹp mang tính lạnh lùng, vốn nên mâu thuẫn nhưng lại bất ngờ tạo nên một chỉnh thể hòa hợp với khí chất ôn nhuận thanh thuần toát ra từ xương tủy – không phải chính là hình dung về Kalien của trường nhỏ sao?? Mặc dù màu tóc có chút khác với truyền thuyết… Sắc nhũ bạc lấp lánh buông lơi trên vành tai kia, hẳn mới là màu tóc thật sự của hắn, cũng là sắc màu đẹp nhất mà nhỏ từng thấy.

“Sao vậy?” Ai đó đã phát hiện ra một quãng ngừng bất ổn sau sự vắng mặt của một câu đáp lời.

Ân, lại còn giọng nói cực kỳ dễ nghe, mỗi một chữ dẫn vào âm sắc lanh canh trong trẻo của châu rơi, bí mật hàm chứa một tia lành lạnh, khiến cho việc lắng nghe hắn nói cũng là một loại hưởng thụ xa xỉ. Điển hình về sự bất công của tạo hoá, nhỏ hậm hực nghĩ, lại lắc đầu:

“Ra ngoài rồi, cậu và tớ nhất định không quen không biết.”

Kalien ngẩn người một thoáng.

“…Vì sao?”

Chẳng lẽ nên nói là vì cậu rất chiêu phong dẫn điệp??

Tuy rằng Ryim quyết định sẽ dũng cảm hơn ở trường mới, nhưng nhỏ sợ sẽ không thích ứng với loại bão cấp mười hai chuyên vây quanh những người nổi tiếng.

“Còn thỉnh người bạn không quen biết nhớ kỹ lời tớ là được.”

Kalien không nói gì, lẳng lặng tiếp tục đi. Ryim nhún nhún vai, nhanh tay bỏ một miếng bích quy nữa vào miệng, và rất khẳng khái chia cho kẻ đồng hành một bao đồ ăn vặt khác.

~

Nhỏ nghe được những tiếng bước chân từ khá xa.

Này là…

Chẳng lẽ…

Ryim phải thú nhận rằng tuy nhỏ nghiện MMORPG, thường chủ động đi tìm quái để lên level, nhưng không có nghĩa là nhỏ ưa thích đụng độ quái vật trong đời thật. Chỉ tiếc, chậc chậc, trời không cho như nguyện.

Nhỏ tính toán, trong vòng năm mươi mét, có một hướng chỉ có một chướng ngại vật, ba hướng còn lại lại nhiều hơn. Nhỏ đột nhiên nghĩ tới ba cụm từ: chạy trời không khỏi nắng, thập diện mai phục, tứ phương sở ca.

Nhỏ nhìn Kalien, và người sau dùng ánh mắt ám chỉ đồng ý quyết định của nhỏ, hắn sẽ chuẩn bị sẵn sàng.

Vì vậy, không lâu sau, một bức tường thịt đột ngột đập vào mắt hai đứa nhỏ thiếu may mắn. Thật sự là một dạng dung mạo mang đậm chất trừu tượng, và Ryim lần đầu biết, sự kết hợp của gạc nai, tai thỏ, đầu sói và thân vượn là một tổng thể gây tổn hại mỹ quan công cộng đến thế.

Nhỏ nhét gói bánh còn dư vào túi quần, lăm lăm khúc gậy trong tay. Đó là một cây gậy có bộ phận gây tê bằng điện, nhưng nhỏ không chắc nó sẽ có nhiều ảnh hưởng đối với các loài da dày thịt béo.

Ryim bình tĩnh quan sát sinh vật trước mắt.

Ân, theo phân tích tỷ lệ thân thể, sinh vật dị dạng kia có ưu thế về vóc người và lực cánh tay, nhưng trọng lượng và khả năng cân bằng tuyệt đối là khuyết điểm. Không biết tốc độ phản ứng và trị số công phòng là bao nhiêu đây? Có kỹ năng đặc biệt hay không? Không đến nỗi có chiêu ‘tự động bơm máu’ hay ‘đồng quy vu tận’ chứ?

Kalien nhẹ nhàng kéo nhỏ ra sau, tay cầm kiếm, ánh mắt khóa chặt trên thân con quái vật. Ryim hơi hơi nhíu mày, nhỏ không quen đứng sau lưng người khác hưởng thụ sự bảo hộ, thế nhưng cũng rõ ràng Kalien thích hợp làm chủ lực hơn là mình.

Khách quan mà nói, thể chất của nhỏ không bằng bạn đồng lứa. Không thường ốm đau, nhưng lực tay chân không mạnh, lại dễ dàng mệt mỏi. Ryim phải nỗ lực rất nhiều mới có thể không bị chú ý đặc biệt ở môn thể dục, nhỏ không muốn bị xem là ma ốm. Nhỏ thậm chí phải tìm cớ cự tuyệt những lời mời nhảy dây, lò cò, đánh cầu… của bạn bè mỗi giờ ra chơi để tiết kiệm thể lực. Có một mùa hè, vì luyện chạy đường dài nhỏ đã mệt ngã không dưới mười lần, vài lúc té sưng mặt, trầy tay trầy chân, thế nhưng vẫn bướng bỉnh tập mỗi ngày cho đến khi không ngất giữa đường mới thôi, và lúc nhỏ thành công thì mùa hè cũng đã đi đến cuối. Mẹ Fuyu đau lòng nhìn tình trạng te tua bi đát của nhỏ, tuy nhiên cũng không ngăn cản mà yên lặng vơ vét các công thức món ăn tẩm bổ lại. Mà vì vấn đề này, Ryim dưỡng thành một thói quen: lấy tĩnh chế động, nếu không thể ‘tĩnh’ vậy ‘động’ theo cách ít tốn sức nhất.

Kalien nhảy lên, đạp tường mượn lực và nâng kiếm công kích khuỷu tay đối phương. Hắn làm như thế lập tức hấp dẫn lực chú ý của con quái, nó khó chịu rống to, vung tay muốn đập chết gã tí hon dám trêu vào nó. Nhưng không ngờ tên kia né tránh thật sự linh hoạt, giống như con cá chạch luôn trượt khỏi tay, thỉnh thoảng lại còn dùng sống kiếm đánh vào những bộ vị yếu ớt của nó, tuy không trí mạng nhưng tuyệt đối đau đớn. Từng vệt ngân quang chớp nhoáng lên theo đủ mọi phương hướng, giống như một cái võng lớn úp chụp xuống đầu quái. Quái vật hận cực kỳ, nếu nó có nước mắt, hẳn là đương trường phun lệ dìm chết thằng nhãi kia.

Ryim tấm tắc khen ngợi, người kia này trực giác chiến đấu rất mạnh, kiếm pháp sạch sẽ lưu loát nhưng không mất mỹ cảm và lực lượng, quả thật mười phân vẹn mười. Đây là quái thai từ đâu đến?

Nhưng nhìn về nhìn, hai tay nhỏ cũng không nhàn rỗi. Phát hiện được Kalien giống như đang dẫn quái đến lối hẹp, nhỏ lập tức chạy đến mục tiêu, tiện tay bứt đi những sợi dây leo dọc đường. Ryim chọn một góc khuất, chọn ngắt lấy vài đoá hoa khỏi dây leo, nghiền nát. Nước từ nhụy hoa chảy ra, nhỏ bôi xung quanh ba hòn đá cuội. Thấy Kalien cùng quái vật còn chưa đến gần, nhỏ tiện tay bện dây leo thành một đoạn bền chắc. Ngón tay nhỏ thoăn thoắt đan xen, giống như tết bím tóc. Làm xong, nhỏ bắt đầu chờ.

Mà Ryim cũng không phải đợi lâu.

Kalien dần dẫn quái đến góc tường. Hắn cũng không định giết chết con quái vật, chỉ làm suy yếu thể lực của nó để đánh ngã mà thôi. Đang lúc hắn vật lộn với nó, ba hòn đá nhỏ nối tiếp nhau bay vùn vụt tới, sượt qua bả vai hắn, phất tung sợi tóc, rồi chui tọt vào hai lỗ mũi và cái miệng của quái vật. Nó ngây người một giây, sau đó lảo đảo ôm ngực, rồi ngã rầm xuống đất.

Không hiểu sao, Kalien đột nhiên cảm thấy đồng tình với con quái vật.

“Chậc, ngã xuống cũng rất có nghệ thuật.” Ryim cảm thán, từ chỗ núp cẩn thận bước ra, đem dây bện đến trói gô quái vật.

“Hệt như trong những vở kịch một vai đầy khoa trương.” Kalien tán đồng, phụ giúp nhỏ lật thân quái, lại nhẹ nhàng hỏi, “Đinh đăng?”

Ryim gật đầu. Đinh đăng là một loài thực vật thuộc họ dây leo, sinh trưởng trong môi trường có ô-xy và nước, nhưng không cần ánh sáng mặt trời; rễ cây có thể chế thành thuốc độc; lá hình bầu dục, rìa tím, thành từng chùm khoảng bảy tám lá san sát; hoa bảy cánh, hoa cái sản sinh thuốc mê cường hiệu, hoa đực sản sinh thuốc giải, hai loại hoa mọc trên cùng một cây, rất khó phân biệt. Nhỏ biết đến loài thực vật này thuần túy là vì mưa dầm thấm đất cùng mẹ Fuyu, hơn nữa quả đinh đăng làm mứt ăn ngon cực kỳ.

“Kỹ năng ném vật của cậu rất đáng hâm mộ.” Đường hô hấp lẫn tiêu hoá của quái vật đều bị chặn, Kalien nghĩ lại còn có chút rùng mình.

“Đa tạ khen thưởng, đều là nhờ bạn siêu nhân bám chân nó cả.” Nhỏ lấy khăn lau tay thật kỹ, trong lời nói tỏ vẻ rất hài lòng với sự phối hợp ăn ý của đồng bọn.

Bỗng, Ryim khẽ cười, có chút trêu ghẹo hỏi:

“Nói thật đi, kiếm khách đại nhân có từng nghĩ tớ chạy trốn, bỏ cậu lại một mình đánh quái?”

Kalien im lặng, lại tựa tiếu phi tiếu đáp:

“Ân? Có người nào chạy trốn lại mang theo một chuỗi dây nhợ lòng thòng sao?” Đột ngột chuyển giọng, “Có bệnh đi!”

Ryim rụt cổ. Ách, người này ăn phải thuốc nổ sao…

OoOo

Categories: Intuitive Incantation | Tags: | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: