Monthly Archives: September 2012

Vương triều loạn mã 15

Khụ.

Nhiều khi các nàng converter than rằng độc giả comment hơi quá mà ta không biết phải làm sao . Ân, bản thân ta là một tên cực kỳ soi mói, nhiều khi hứng lên (không nhất thiết phải vui mới hứng, tức giận cũng hứng lên được, ngạch…) nhịn không được soi đến chân tơ kẽ tóc , viết cái comment mà cứ sợ làm converter khổ sở và chán nản. Nói thật, về cách sử dụng ngôn ngữ quá khích hay thái độ tát nước theo mưa, ta cũng không rõ ranh giới nằm ở đâu mới thích hợp, mỗi lần nàng nào than thở ta đều phải lục tung cái thread đó xem mình có comment không, comment như thế nào, rồi hồi hộp run sợ không biết có phải là ám chỉ mình không , ai… .

Ta còn nghe nói qua cái vụ đọc 70% mới spoil, ân, cái đó ta chịu, bình thường kiểu đọc một truyện ‘từ đầu đến cuối’ của ta là lướt mất 30% rồi, cho dù rằng truyện đó rất hay đi nữa . Bởi vì thế cho nên đọc Ái Mạc Năng Khí hay Hồng Dựng Vào Đầu đến lần thứ 4 ta vẫn còn nhặt ra được những chi tiết foreshadow lạ hoắc…

P.S: đôi lúc viết một chút cảm nhận, người khác đọc thấy, hiểu sai ý ta thì thôi chứ, còn nói ta đọc không kỹ, haizz, giận mà lười tranh cãi, phiền. Nhân tính thôi, lúc nào cũng hy vọng mình có điểm ưu việt hơn người.

Ác nữ Kim Tiểu Mãn – Vân Nhất Nhất

.

Truyện này đọc cũng ok, chủng điền, không âm mưu gia đấu trạch đấu nặng nề gì cả. Nữ chính vị hôn phu (cũng chả yêu gì thằng này) và nhị tẩu của nam chính thông dâm bị nữ chính bắt gặp 3 lần, lần thứ 3 nàng không hề nhịn mà gọi người đến bắt gian. Cái thằng vị hôn phu bị nhà cậu của nàng, anh trai khác cha khác mẹ của nàng và nhà nam chính đập cho bán thân bất toại, con nhỏ kia thì bị dìm xuống sông >> ta lúc đầu còn lòng đầy háo hức tưởng rằng này là nữ chính trực tiếp xử lý chứ!!

Nữ chính cao hứng đi viếng mộ của con đó, bị lăn quay xuống núi, trọng sinh về năm 8 tuổi, rồi làm quen với nam chính. Sau đó chính là ngược bọn trong kiếp trước và gả cho nam chính.

Nữ chính không ác, chỉ táo bạo và thiên về sử dụng vũ lực thôi, nam chính hồi nhỏ ngơ ngơ ngác ngác thế mà lớn lên phúc hắc, bụng đầy quỷ kế. 3s đầy đủ, nam chính sạch, cực dung túng nữ chính, sắc không ít.

Mà bọn trong kiếp trước, ở kiếp này tuy bị ngược tùm lum nhưng kết cục cũng không tệ lắm. Thằng vị hôn phu từng không cử nhưng rốt cuộc được chữa, con ‘nhị tẩu’ của nam chính tuy lưu sản rồi phát điên nhưng ít ra còn sống (suýt bị tẩm trư lung thôi, chưa chết), mẹ ghẻ và em ghẻ của nữ chính tuy bị gia đình vứt bỏ nhưng vẫn có được tòa nhà riêng (mà này đúng ý bà mẹ ghẻ luôn ế)…

P.S: vì sao phải trọng sinh? Bởi vì lúc bắt gian nữ chính đã tới tuổi gả rồi, đợi tới khi phong ba qua đi thì thành gái ế à… Với lại kiếp trước nữ chính chỉ nghe danh của nam chính chứ không quen biết hắn, kiếp này nàng lớn lên bên cạnh nam chính luôn, biết được mọi mặt của hắn. Nói thật nếu nữ chính không trọng sinh thì sẽ không được mẹ hắn chấp nhận vào cửa đâu (kiếp này mẹ hắn nhìn thấy nàng từ nhỏ mà lúc đầu còn không nguyện ý cho nam chính cưới nàng mà).

.

.

Bàn ti động 38 hào – Vệ Phong

.

ai, nói đến bàn ti động 38 hào, vì xuất hiện kiếp sau (thứ 3) của lý kha nên ta mới tức, nếu để anh chỉ còn lại bóng dáng trong tim nữ chính thì có phải hơn không, đằng này lại lòi ra vụ kiếp thứ 2 đi với cô ong mật, tg dùng bom nguyên tử hủy diệt hết hình tượng tình yêu vượt ngàn kiếp của ta =.=’. Cảm thấy tình yêu trời long đất lở gì uống một chén Mạnh bà là quên ráo trọi, buồn lây lất.

.

.

Buông tay, người ngoài hành tinh – Bích Vân Thiên

.

đúng là truyện này rất sắc…

Mà cứ tưởng này khoa huyễn, thế mà đọc giống nguyên thủy nhân thú ế ‘_’. Thế giới thì siêu jelly, nam chính có thể biến thành chất lỏng y như Alex Mack O_O.

Nữ chính lúc đầu đã làm ta phản cảm. suốt ngày ‘dị chủng’ ‘dị chủng’ trong đầu, nhất là lúc giận cứ thầm mắng nam chính là ‘đồ dị chủng’, mà nhiều khi thái độ tự cho mình là đúng, giống như cao cao tại thượng nhìn xuống loài nhược trí không cao cấp bằng mình ấy, trong khi nam chính rõ ràng thông minh hơn nàng nhiều.

Làm tình thì khoái lắm, nam chính cường nàng có một hai lần, mấy lần sau nàng toàn tự nguyện, tớ không hiểu, đã tự nguyện làm tình với ‘đồ dị chủng’, còn nhấn mạnh nam chính là ‘đồ dị chủng’, thế nàng là gì? biến thái chăng?? Ta thấy nàng sợ hãi là bình thường, nhưng cái kiểu tự cao tự đại coi mình là sinh vật cao cấp nhất hành tinh của mấy cô nàng xuyên qua thời nguyên thủy làm ta thấy ngứa mắt. Thời đại nào cũng có văn minh của nó, kỳ thật người hiện đại có rất nhiều chỗ không bằng người cổ đại hoặc thú vật thú nhân, huống chi là người ngoài hành tinh.

(Xin lỗi, nhịn không được phải phun tào tiếp.)

Lúc sau càng làm ta ghê tởm, đã vô dụng thường bị bắt cóc không thể phản kháng còn phải hùa theo mấy lần suýt làm tình với một đống đứa khác (thế nhưng khẩu giao thủ giao đã làm rồi ấy chứ), mở miệng là ‘không được làm vậy, nếu không ta sẽ chết cho ngươi xem’, thế mà nói tới 4-5 lần gì đấy rồi mới dám cắn lưỡi. Thật không hiểu nổi, nếu thật muốn tự sát, vậy nói ra ý định của mình làm gì để người ta kịp thời ngăn cản? Nếu không phải mấy thằng kia bị người khác đánh gãy, nữ chính thành cái khăn lau bẩn thỉu từ lâu rồi -_-”.

Mà đấy còn nhịn được, đến khúc cuối càng ác liệt – vừa ngu xuẩn cả tin vừa thánh mẫu. Cái thằng vừa lừa mình uống độc dược, muốn lợi dụng mình hại tình nhân của mình, làm ra bao chuyện lạnh cả sống lưng, thế mà nam chính chỉ phế nó 2 cánh tay, nàng còn thấy thương hại. Chỉ vì nó cùng là người địa cầu với mình?? Thế mạng của nam chính không phải mạng người chắc?? Song trọng tiêu chuẩn đồ ngu! Câu chốt: hoàn toàn không xứng với tình yêu của nam chính!!

.

.

Cậu, ngươi được không

.

Cảm thấy nữ chính trong này hơi bị hổ giấy, có tiếng không có miếng, bị sỉ nhục cũng giận bỏ đi hay nhịn thôi, cứ nói ‘ngươi tốt nhất đừng $%^&*(* gì đấy, bằng không ta sẽ…” rốt cuộc chả làm cái quái gì đề phòng, đến chừng người ta khinh đến đầu mình, suýt giết con nuôi của mình mới chịu làm gì đó. Toàn nói ‘tao không thèm chấp tụi nó, không thèm tính toán với tụi nó’, để nước đến chân mới nhảy, hừ. Nói không chấp, con mình bị sảy mất có thể không chấp, có thể không báo thù? Mà có võ gì mà để mình bị mấy thằng khùng cường hôn mấy lần.

Tg lại dùng mấy từ khen tặng hơi nhiều, đọc mệt cả mắt. Phun huyết nhất là một rừng não tàn, nữ chính không não tàn mà bị tụi não tàn hại mấy lần, khó có thể nói nổi =.=”. Đa phần toàn dựa vào người khác ra mặt giùm >.<.

Lại ghét nàng cái vụ lằng nhằng với thằng khác, không thương mà ôm hôn, mà cho người ta hy vọng, rất hỗn đản.

Kết thúc nhanh, có mấy chỗ thật mạc danh kỳ diệu.

P.S: ân, đúng là nữ chính từng mất con với thằng kia, không thích vụ đó, nam chính còn xử thế kia, bao nhiêu năm chưa từng có chuyện xấu với ai, mà nữ chính lại đem lần đầu cho một thằng thiếu não, hơi khó nuốt.

.

.

Công tử vô sỉ

.

Truyện được, nhân vật dễ thương. Ngoài nam nữ chính, anh sư huynh biến thái, ta còn thích cái đám (ma giáo?? hay gì quên rồi) mà đi bắt cóc nữ chính sau đó biến thành fan trung thành của truyện tranh nàng vẽ ấy ^_^.

.

.

Dị thế đào bảo nữ vương – Liễu Ám Hoa Minh

.

Truyện đọc cũng được, về sau hơi đuối. Nữ chính có lẽ vì nam chính quá cường đại nên có xu hướng ỷ lại vào hắn, trước mặt hắn cũng thường hay làm những chuyện thật mất mặt và ấu trĩ, gần cuối hơi yếu đuối. Nam chính có bản lĩnh, ân, không thích cái quá khứ của hắn. Ta đọc nhiều truyện lấy bối cảnh Tây Âu Trung cổ, thấy lối sống kia hảo rối loạn và bệnh hoạn. Nhân vật phản diện, ta đoán được gần như là lần đầu tiên nàng ta được nhắc đến, nhưng sau bị tg tung hỏa mù nên không chắc chắn. Gián điệp tay trong thì nghĩ ra được một, còn cái tên chủ lực thì hoàn toàn không ngờ tới.

.

.

Dị thế thú giới nữ vương

.

truyện thường thường, không phải mới mẻ nhưng cũng không chán ghét. Không phải dị giới huyền huyễn, mà là nhân x thú nhân. Không phải về tu luyện mà là đàm tình yêu. Nam chính sạch, sủng kiểu quái gở, có sắc. ‘Nữ vương’ là nam chính phong cho nữ chính, nàng cũng chả làm cái gì như là thống nhất thiên hạ, dẫn dắt tộc đàn, đánh đuổi ngoại xâm… hết, cũng không có năng lực để làm, chỉ là cái bình thường nữ sinh có luyện thể lực. Hai người thường ông nói gà bà nói vịt, tư tưởng không cùng một điều tuyến. Mấy khúc đánh nhau cũng qua loa, vèo một cái là bay tới kết quả.

Ta lúc đầu nhìn tựa đề, nhìn văn án, mơ mộng hão huyền ra cái nội dung, sau đó đọc và rớt về thực tế =.=”. Vâng, ta chính là cái người đã ôm cái tâm tính ‘đây là dị giới huyền huyễn, đây có tu luyện, đây có nhất thống thiên hạ’ đi đọc truyện này -_-”. Biết vậy nhìn cái tổng số trang.

Hài hơi hơi thôi, mấy khúc anh bạn rồng của chúng ta cố gắng đọc ngược luyến ngôn tình tiểu thuyết rồi áp dụng để cưa đổ bạn nữ chính ấy… Đọc giết thời gian.

‘_’

P.S: sao đoạn kết… kỳ quái quá vậy… Nữ chính ăn mất long châu của nam chính mà hắn không bị sao á?

.

.

Categories: Rambling | 8 Comments

Vương triều loạn mã 14

16-9: “Thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư.”

17-9: “Tình hình chiến sự thăng cấp. Từ khói lửa mịt mù chuyển sang đóng băng ngàn dặm. Cầu áo bông, cầu lò sưởi, cầu các loại ấm áp ‘_’.”

18-9: “Bạo phong tuyết có xu hướng giảm, chờ một ngày xuân về hoa nở.”

Một hai ba tạm biệt hạnh phúc

.

ngao~

nam chính trong này là một trong những nam chính phi tra nam mà ta ghét nhất, ông ba phải >.<. úp úp mở mở với con khác, suốt ngày muội muội muội muội chuyện ma quỷ trong khi mình còn đang truy nữ chính, lúc đầu cũng vậy, không hiểu cái quái gì nội tình đã nhận định nữ chính làm sai sau đó cực lực khuyên bảo nữ chính hàn gắn với ba ba và mụ tiểu tam của ổng. Sau yêu rồi lại quyết ý không tin nữ chính, nàng giải thích thì không nghe, trong khi hắn đã thấy rõ vết xe đổ trong quan hệ của nàng và ba nàng, tổn thương nàng, mất đi rồi mới hối hận. Gặp lại thì thậm chí nhận không ra người mình yêu, khăng khăng rằng người mình yêu không thể nào cười được như thế! Mà ấy là chỉ có năm năm khoảng cách thôi đấy! Ta mà là nữ chính ta chạy luôn, hắn tưởng quay về mà dễ thế à?? Lúc nữ chính mất đi chân, mất đi ước mơ và cũng là động lực giúp nàng sống suốt thời thiếu niên, hắn ở đâu??

còn có ông già lão cha nữa, tình yêu đích thật cái con khỉ, mặc dù mẹ nữ chính quả thật níu kéo quá nhiều, nhưng có cần phải lên giường với ‘tình yêu thật sự’ của mình sớm vậy không?? nữ chính với con em khác mẹ là cùng tuổi đấy!! Mà kỳ quái là, nếu nói ông ba và mụ tiểu tam quen chừng mấy tháng đã lên giường, vậy quả thật đồ khốn, mà nếu nói quen chừng một năm trở lên, vậy còn lên giường với mẹ nữ chính (bằng chứng là sau đó còn có nữ chính) để làm gì??

Còn mụ tiểu tam, giả vờ ôn lương hiền thục. Ôn lương hiền thục quái gì mà lên giường với người có vợ?? Lại còn làm ra tư thái của chính cung nương nương, ta thật bái phục sát đất độ dày da mặt của bà này.

Cuối cùng phải nói, tính cách nữ chính rất quật, nhưng ta rất thích nàng. Ta đã ước gì nàng tìm được một người biết trân trọng nàng hơn, không hận cái đám khó ưa kia nữa nhưng cũng chả nhớ rõ bọn họ là ai cho rồi, còn nam chính thì cứ việc cùng con em dằn vặt lẫn nhau >.<.

.

.

Phu trái

.

không thích nữ chủ trong này lắm, sự thật thì đoạn duy nhất ta không giận sôi lên với nữ chủ là đoạn tuyên bố chủ quyền. Ưu điểm của nàng là thẳng thắn, nhưng mà cái kiểu đụng đâu bể đó, đi làm thì ngày nào cũng trễ lại vô tội nói 2 phút còn chưa phải trễ, đã thế mỗi lần nghĩ đến trai hay không nghĩ đến trai thì cũng đem hồ sơ làm sai loạn xà ngầu cả lên, giúp người mà thà rằng đừng giúp còn hơn… làm ta phản cảm. Làm ơn, nếu tg không miêu tả quá nhiều cái sự vụng về rách việc của nữ chính thì ta đã không phun huyết và tự hỏi ‘làm sao nam chính có thể chịu đựng được nữ chính’ từ đầu đến cuối truyện như vậy. Không hiểu vì sao nàng không bị đuổi việc, thật sự là tiềm quy tắc quá >.<

Nữ phụ thì rất thoáng qua, chả có bao nhiêu cảm giác.

*_______*

.

.

Thanh mai không thanh toán

.

ta hơi hơi thất vọng khi nữ chính tha thứ nam chính dễ như vậy, còn bênh vực hắn mỗi khi người nhà nàng lôi hắn ra cấp điểm phủ đầu, nữ sinh hướng ngoại, hận này không tranh a… Trong khi nam chính từng quá đáng (ném nữ chính ngay trước hôn lễ chỉ vì một câu nói, để nàng một mình đối mặt với phóng viên và dư luận), dơ bẩn (bao dưỡng tình phụ trước khi kết hôn, lúc đó hắn đã thích nữ chính rồi nhé, để rồi tình phụ chạy tới cửa dằn mặt nữ chính), lại lợi dụng nàng không hề nghĩ cho nàng… Tg vì mao không ngược hắn thêm nữa, hay ít nhất tả kỹ cái đoạn hắn bị giày vò gì đấy trong thời gian nàng mất tích, làm đến cuối ta còn chưa thỏa mãn.

Mà nói lại, tỷ tỷ của nữ chính rất nữ vương nhé XD.

.

.

.

Từng bước mất hồn – Lục Tiên

.

truyện đọc được lắm á.

Thân xác nữ chính trước kia là nữ vương/ngự tỷ/âm mưu gia đội lốt đại tiểu thư kiêu hoành câu tam đáp tứ, trong quá trình thu thập 4 mảnh tàng bảo đồ thì bị đối thủ diệt trừ, dùng vu thuật đem linh hồn nữ chính từ hiện đại nhập vào.

Nữ chính làm nghề bình mỹ thực cho tạp chí nên có hơi ham ăn chút, vô tình gặp phải nam chính nấu ăn siêu giỏi (trước đó băm người cũng siêu quen tay, sau khi anh chàng mất trí nhớ đã đem đại đao của mình biến thành 3 thanh thái đao + nhiều tiểu đao thiết thái). Anyway, nữ chính giả trang nữ vương, cố gắng chu toàn giữa ‘tình nhân’ – ‘vị hôn phu’ – ‘hái hoa tặc’ các mang ý xấu, thân phận không rõ, và tìm hiểu bí mật trên người mình, với sự giúp đỡ thường xuyên của nam chính. Còn nam chính thì biến thái sói đội lốt cừu thập phần muốn dưỡng béo nàng.

Rất thích mấy cảnh nam chính đậu đậu nữ chính, đáng yêu. Không lầm thì nam chính sạch, bởi vì ảnh ảo tưởng cảnh uyên ương dục thôi mà phải ngửa mặt lên trời để đừng chảy máu mũi. Có cảnh kiss, ngoài ra trong sáng đến buồn bực =.=’. Mà ta bị văn án lừa nha, ‘rượu sau loạn x’ ở đâu??

Phụ: nhật ký nam chính

Minh Đức mười một năm, mùng mười tháng chạp

Hôm nay, nhất cái trung niên nam nhân đi lại xem ta, lúc đó ta đang ở phòng bếp quan sát đầu bếp nấu cơm, ta cảm thấy đây là hạng nhất thật chuyện thú vị, tuy rằng ta trước kia chưa bao giờ thể nghiệm qua. Khả kia cái trung niên nam nhân nhìn đến ta thái đao thời điểm, khóe miệng rõ ràng run rẩy một chút.

Một ngày này ta học xong trứng xào, toan lạt cải trắng, ta phát hiện ta ở nấu cơm thượng có rất cao điện phú. Vì thế ta tâm tình sung sướng chiêu đãi Sơn Dương hồ tử cùng này cái trung niên nam nhân ăn một chút cơm trưa

Thời kì, Sơn Dương hồ tử cùng trung niên nam nhân nhỏ giọng mật đàm, nói ta bị tà ma phụ thân , cho nên mới sẽ biến thành hiện tại tại như vậy.

Sơn Dương hồ tử, đừng tưởng rằng hai người các ngươi nói chuyện thanh âm nhỏ như vậy, ta chợt nghe không thấy !

Khác, ta cảm thấy ta rất thích nấu cơm .

Minh Đức mười hai năm, mười sáu tháng tư

Trần nhớ thịt dê tiểu trần ca được chừng nổi tiếng mỗ vị đại gia tán thưởng, Trần lão cha tiếp đón hàng xóm láng giềng đều đi uống rượu. Bốn phía thương gia cùng hàng xóm đều đến, ta còn gặp được trong truyền thuyết đậu hủ Tây Thi Trương thị, người này tổng thích mặc một thân hồng. Ngô, ta cảm thấy diễm điểm. Trương thị gia làm đậu hủ vẫn là thật không sai , ta mỗi lần đi mua thời điểm nàng tổng hội thiếu thu mấy văn tiền. Đối này, Trương thị cha đối ta thật bất mãn, cảm thấy ta chiếm nàng nữ nhi tiện nghi. Hôm nay cần phải cùng bọn họ tọa xa một chút…

Khác, Trần lão cha gia thịt dê thật là nhất tuyệt, nếu có thể biết bí phương thì tốt rồi.Lại khác, tiệc rượu thượng Trần lão cha nói ai lúc hắn con rể, liền đem bí phương cho ai.

Ách… Ta còn là yên lặng uống rượu tốt lắm.

Minh Đức mười hai năm, ngày mười bảy tháng tư

Ngày hôm qua đi Trần lão cha gia uống rượu nhân đại bộ phận đều uống nằm sấp xuống . Nhưng rượu của ta lượng còn thành, cho nên ta còn là cùng dĩ vãng giống nhau cứ theo lẽ thường sáng sớm. Mà sau ta phát hiện —— Sơn Dương hồ tử cùng trung niên nam nhân tại ta trong phòng bếp ăn vụng!

Quên đi, ta đại nhân bất kể tiểu nhân qua. Hơn nữa thấy bọn họ ăn còn đỉnh hăng hái, lại không lãng phí đồ ăn, miễn cưỡng lại cấp hai người làm hai chén cháo.

Trung niên nam nhân hôm nay cho ta mang đến một phen bán nhân cao đại đao, nói này đao là ta trước kia gì đó. Ta nghĩ nghĩ, tìm thợ rèn cửa hàng đem nó hóa , nhiên sau một lần nữa đánh tam đem thái đao cùng mấy đem thiết thái tiểu đao. Trung niên nam nhân khóe miệng lại run rẩy .

Khác, hôm nay Sơn Dương hồ tử đem ta vừa tới thiên tạm trú kia bộ quần áo cho ta , mặt trên mùi máu tươi còn chưa có tán… Lúc trước ta thế nào cũng tìm không thấy, nguyên lai dĩ nhiên là bị lão gia hỏa này cấp thu đi rồi!

Dọa, hắn nên sẽ không đối quần áo của ta có cái gì đặc thù mê đi!

Minh Đức mười hai năm, tám tháng nhập tứ

Đậu hủ Tây Thi Trương thị đột nhiên tới tìm ta, lúc đó ta đang ở làm một mâm hoa quế cao, vì thế lấy ra thỉnh nàng nhấm nháp. Nàng chính ăn, đột nhiên liền đứng lên cầm lấy tay ta nói muốn cùng ta bỏ trốn! ! !

Ta luôn luôn cho rằng đi đêm lộ sẽ làm nhân chàng tà, vừa vừa thực không biết làm hoa quế cao cũng sẽ làm người ta chàng tà.

Làm hàng xóm, ta thay nàng tìm đại phu.

Kết quả, Trương thị đột nhiên liền phiến ta nhất miệng, đi rồi.

Sơn Dương hồ tử tránh ở trong góc tường cười thật đáng khinh…

Ta thật muốn bóp chết hắn!

Muốn trướng tiền công, đời sau đi!

Minh Đức mười ba năm, mùng mười tháng chạp

Ta đang ở trong phòng bếp làm ăn khuya, luôn luôn ở tại chữ thiên nhất hào trong phòng nữ nhân thế nhưng xuất hiện tại ta phòng bếp. Ánh mắt của nàng luôn luôn lưu luyến ở cánh gà thượng, thân là một gã ưu tú đầu bếp ta đặc biệt có thể lý giải nàng kia ánh mắt hàm nghĩa. Nhưng là ta thật luyến tiếc, bởi vì Sơn Dương hồ tử nói với ta hôm nay giữa trưa bên người nàng hai nam nhân đem ta thang lầu làm hỏng bên, hơn nữa không có chút muốn bồi thường ý tứ, ngươi nói nữ nhân này có phải hay không ăn cánh gà không trả tiền?

Nhưng là ta có thể cảm nhận được nàng đối cánh gà chấp nhất, vì thế ta đành phải không tình nguyện đưa cho nàng một chi. Lấy ta này hai năm kinh nghiệm, ta biết nữ nhân khẩu vị bình thường thật nhỏ, đánh giá một chi cánh gà hẳn là vậy là đủ rồi đi.

Nhưng là ta sai lầm rồi…

Nàng thế nhưng một hơi ăn tứ chi, mang bên ngoài một chén cháo thịt nạc trứng bắc thảo, nhất chỉnh bát, nhất chén lớn!

Dạ dày nàng, tiền của ta… T_T

Quả nhiên, cái cô gái này cũng vốn định không trả tiền ! Thế nhưng ăn xong liền chuẩn bị đi, may mắn ta mắt tật lanh mồm lanh miệng nhắc nhở nàng.

Ai… Đầu năm nay kẻ có tiền đều như vậy keo kiệt sao?

Minh Đức mười ba năm, mười một tháng chạp

Hiện tại ta rốt cục có thể khẳng định, ở tại thiên tử nhất hào phòng cái kia nữ nhân nhất định là trong thiên hạ khẩu vị tốt nhất nữ nhân, không có chi nhất!

Hôm nay buổi sáng, nàng ăn một chén cua cháo thịt, một cái đĩa nhân 3 món đậu da, năm tôm bóc vỏ bao nhỏ, một cái cải bắc thảo bánh bao;

Hôm nay giữa trưa, nàng ăn nhất tiểu lung phấn chưng thịt bò, một cái đậu hủ cá trích, bán mâm cải bắc thảo đại nhưỡng kê cùng với hai chén cơm;

Tối hôm nay, nàng ăn một chén ngư hương tiểu hoạt thịt, bốn trân châu bánh trôi, một chén hồng du thủy giáo, bán bàn bông tuyết đào nê;

Hiện tại ta đang ở phòng bếp cho nàng làm bữa ăn khuya, tạc bánh bao tấm ảnh, cá thịt mè vừng bánh, gạo nếp tiểu bánh trôi…

Cái cô gái này tuy rằng khẩu vị đại nhưng nàng không kiêng ăn, hơn nữa ăn cơm khi có vẻ đặc biệt thỏa mãn, còn rất khả ái . ^_^

Nàng hiện tại đã thật tự giác cấp bạc, này một thói quen phi thường tốt, vọng này tiếp tục bảo trì.

.

.

.

Categories: Rambling | Leave a comment

Vương triều loạn mã 13

Kịch trường~

Sau khi ăn xong, bố mẹ định về phòng nằm nghỉ.

Bố: [leo cầu thang trung]

Mẹ: [ngả lưng ra ghế, giơ tay ngoắc, hoàng hậu nương nương trạng] Ủa~ Không dìu tui lên sao~~ >.<

Bố: [lật đật chạy về] Đây đây~

Mẹ quàng tay qua vai bố, bố ôm lấy eo mẹ, hai người chầm chậm (cà nhắc) đi.

Bố: [đột nhiên nhíu mày] Rửa tay chưa vậy?

Mẹ: …Chưa, hồi lên phòng rửa luôn. (XD~)

Bố: [liếc qua chích móng vuốt vắt trên vai mình, buồn rầu trạng] …Dơ áo tui rồi… T^T

Ta: [uống nước bị sặc *_*] O_O~

Ngoài ý muốn đã yêu lại rồi – Nguyên Viện

.

Ta nói chút chút…

Well, ta cảm thấy trong cuộc hôn nhân thất bại kia, không phải chỉ có Đào Tâm Nha sai, Nguyên Duật Nhượng và Elena cũng sai.

Nha Nha sai chỗ nào thì quá rõ ràng, nhưng cũng phải nói, nếu Nha Nha không thiết kế Nguyên Duật Nhượng, cả hai cũng sẽ không có gì cùng xuất hiện.

Nguyên Duật Nhượng, mặc dù phẫn hận cuộc hôn nhân này nhưng cũng không ngoại tình, ta thích hắn chỗ đấy. Tuy nhiên, hắn cũng đáng giận ở chỗ yêu mà lờ mà lờ mờ, hắn rõ ràng yêu Nha Nha trước, ngay cả Elena cũng phát hiện, sau đó đồng thời yêu Elena, lại cho rằng mình chỉ yêu Elena. Kỳ thật rung động với vài người cùng lúc không phải chuyện hiếm, nhưng hoàn toàn không có sở giác như tên này thì cũng hơi trì độn. Nếu không phải Nha Nha thiết kế hắn, hắn chắc chắn sẽ kết hôn với Elena, sau đó có lẽ sẽ nhìn thấy Nha Nha giao bạn trai, đi đến hôn nhân, rồi phát hiện ra tình cảm thật của mình, tiếc nuối nhưng vì quá muộn nên sẽ cười cười bỏ qua (chúng ta sẽ chẳng có truyện mà đọc!). Nếu không phải Nha Nha trọng sinh, hắn chờ ôm cái ảnh trắng đen đến già đi, wth =.=”.

Elena, ok, tuy rằng cô nương này còn chưa làm gì quá đáng, nhưng về lý mà nói, dây dưa với một người có vợ là không nên. Tuy rằng trong mắt cô ấy, Nha Nha mới là người xen ngang giữa hai người, nhưng quyết định chia tay với cô ấy và kết hôn với Nha Nha là Nguyên Duật Nhượng làm ra, cô ấy không nên còn ‘ái muội’ (tuy rằng nhất sương tình nguyện) với hắn sau khi hắn đã có vợ. Giả sử Nguyên Duật Nhượng muốn cùng cô lên giường đi, thử hỏi cô có cự tuyệt không? Nghi ngờ sẽ không á! Muốn lại bắt đầu với hắn, được thôi, đợi người ta ly hôn xong hẵng xuất hiện. Về tình mà nói, Nguyên Duật Nhượng yêu Nha Nha trước, hắn không biết, nhưng Elena biết. Elena mới là người đến sau, vậy cũng nên hiểu rằng Nha Nha không phải kẻ hủy hoại tất cả của cô. Cho dù Nguyên Duật Nhượng có ly hôn rồi kết hôn với cô, một ngày nào đó hắn cũng sẽ phát hiện hắn có yêu Nha Nha, tuy rằng tình cảm kia bởi vì hoàn cảnh sẽ phai nhạt đi, nhưng giữa hai người cũng có khoảng cách rồi.

Haizz, còn nữa, Nha Nha và Elena không thể biện giải là vì quá yêu nên mới sai, kỳ thật tình yêu không phải tất cả, cũng chả là cái gì trời sụp đất lở, thiếu cũng chẳng chết. Hôm nọ xem cái phim thấy vụ yêu nhau muốn kết hôn mà không nhìn sự phản đối của hai bên cha mẹ, bỗng nhiên chợt nghĩ: “Bà nó, như vậy lỡ con bé bị chồng bỏ, bị chồng đá, bị chồng phản bội cũng chả có nhà mẹ đẻ ra mặt thay, không có người an ủi, không có nơi để về??”

Mà nhắc đến đây lại phải nói đến Haier, công nhận cái ông anh này cũng quái a, năm năm ròng không hề hỏi thăm cuộc sống của em gái, cho dù có thất vọng có tức giận, nhưng em gái cũng là người thân duy nhất còn lại của mình, một năm không đếm xỉa cũng là đủ rồi, đằng này năm năm??

Ta nghe ở đâu đó nói, gia đình là những người duy nhất vô điều kiện bao dung bạn. Nguyên Duật Nhượng hận Nha Nha năm năm, dù sao cũng là người dưng nước lã, người dưng nước lã mới có cái ý nghĩ ‘nàng tự làm tự chịu, đáng đời’. Nhưng Nha Nha là em ruột của hắn a, hắn biết suốt năm năm nàng gian nan bất hạnh như thế nào, lại không hề an ủi lấy một chút. Ta nói, cái người này, lỡ em gái hắn bị trầm cảm rồi tự sát chắc hắn cũng chả cản kịp, sau đó nói ‘xin lỗi, ta không biết’? Giận chó đánh mèo Nguyên Duật Nhượng, làm sao không phải là hắn che giấu sự hổ thẹn của chính mình.

Hắn có tư cách gì trách Nha Nha khi 2 năm trọng sinh đã không đến gặp hắn? Bởi vì hắn từ bỏ Nha Nha trước, hắn góp phần phá hủy sự tự tin kiêu ngạo của Nha Nha, hắn trong lúc vô tình đã làm cho Nha Nha nghĩ nàng không còn nơi để về, nơi để liếm láp miệng vết thương. Từ đầu đến cuối ta luôn nhìn thấy hắn khẳng định với Nguyên Duật Nhượng rằng Nha Nha sai lầm, cái gì vậy, không phải bình thường người ta nói: “em gái có sai, đem về nhà giáo dục. Có thể mắng nàng giận nàng (tuy giận đến năm năm là quá mức), nhưng ngoại nhân nào dám bắt nạt nàng liền bất kể đại giới diệt trừ” sao??

Ta nghĩ trong việc giận dữ và đoạn tuyệt quan hệ với Nha Nha, Haier cũng có tư tâm. Hắn giận Nha Nha làm người trong lòng của hắn đau khổ. Mà ngoài đời ta ghét mấy người vì người yêu mà phát giận với thân nhân của mình. Hồi trước từng thấy chị và em gái ta dỗi nhau vì thằng người yêu của em gái ta, ta chỉ muốn lôi hai người này ra đánh đòn, sau đó trói thằng người yêu kia ném xuống biển uy ngư cho xong việc. >.<

P.S: di, ta ghét triết lý O_O~

.

.

.

Sơ nương hỷ sự

.

Haizz, truyện này đọc thấy nam chính được (họa mi cho vợ suốt đời a~), cơ mà nhiều lúc cảm thấy nữ chính có điểm hụt hơi (tuy rằng có thể lý giải).

Anyway, đọc truyện này bực thằng cha thanh mai trúc mã nhu nhược, dễ nổi điên với thằng nam phụ con quan tính tình nông nổi, nản với thằng vua không bảo vệ được người vợ đã trải qua bao sóng gió cùng mình mà rốt cuộc lại còn bị ép cưới con gái kẻ đã hại vợ, siêu chán ghét bà mẹ bất công vô trách nhiệm của nữ chính.

Mẹ thằng con quan lúc đầu còn thấy được, ai dè chanh chua đanh đá không kém dân quê. Mà nữ chính nữa, có mấy lúc bị mẹ chửi vô lý lại giận chó đánh mèo nam chính, chỉ lo uất ức khóc lóc vì mẹ không thương, lao đi đòi chết thay cho thằng anh cùng mẹ khác cha tính tình du côn vô lại, mà không nghĩ đến cảm thụ của những người thực sự quan tâm đến mình.

.

.

.

Trọng sinh chi minh tinh mô phỏng du hí/ Trọng sinh chi ngôi sao bắt chước trò chơi

.

Vốn tính giấu cái bài này bên wordpress thôi để tránh cơn mưa cà chua.

Được rồi, ta nghe nhiều người khen truyện này, có cả đề cử, chủ đề cũng khá hấp dẫn, ai ngờ đọc được chừng 50 trang wattpad, ta… ngất xỉu. Đầu tiên là hoàn cảnh của nữ chính, nữ chính thất ý tuyệt vọng làm ta phát hiện nàng không phải một nhân vật đặc biệt, thôi thôi thở dài nghĩ, dù sao cũng là bình thường, chưa đến nỗi gây chán ghét. Sau đó, ông trời của ta, cái kiểu chết của nữ chính, ta hảo mất hồn, chết vì điện giật a, đọc đến đó không thể nhịn được mà lăn lộn, bó chiếu toàn thân.

Trọng sinh xong cảm giác cái gì đến với nữ chính cũng rất dễ dàng, gia đình tính là giàu có (nữ chính được tặng cả căn hộ và một chiếc cooper khi vào đại học), ra đường gặp ngay người mời chụp quảng cáo, kết bạn thì cha bạn từng nổi tiếng trong giới ca nhạc… Văn viết không khắc họa rõ nét tính cách của nàng, từ tự ti chuyển sang tự tin quá vèo vèo. Nói thật ta thấy nếu nữ chính đỉnh cái mặt hủy dung mà đi diễn kịch, ta sẽ có hứng thú hơn là một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần như mộng như huyễn.

Lúc gặp Ngô Tiểu Dũng, một cái kim bài người đại diện, nữ chính tính tình quá nóng nảy. Ta cứ tưởng ở trong giải trí vòng, nhẫn nhịn là một đức tính cần thiết, dù sao thì với người mới, tỷ lệ gặp phải chuyện không như ý cũng rất cao. Đặc biệt là ở kiếp trước nàng từng bị cười nhạo, bị cự tuyệt công tác, như vậy nhẫn công phải là ở level cao rồi chứ? Chẳng lẽ đối mặt với nhà đầu tư, đạo diễn, diễn viên khác… nàng cũng bốp chát vậy sao? Vậy thì kiếp trước không kiếm được việc cũng đúng.

Cũng không thích cái suy nghĩ của nàng lúc gặp Chu Di lần đầu tiên, coi người khác như sủng vật.

Đến lúc gặp Ngô Ngạn Tổ, ta đã thất vọng xuyên thấu. Yy đến mức này là đủ, ta suýt phun cơm chiều, đành dừng cương trước bờ vực. Cái quái gì nhất kiến chung tình, ông trời, mợ ta, wtf, chuối một buồng!! Lạy hồn, người ta ở diễn nghệ vòng bao lâu, nhãn giới cũng không phải tầm thường, làm sao có thể như thế nông cạn. Lại còn cái vụ đến ngã rẽ đụng sầm vào nhau y như phim! Còn nữ chính thì siêu mê trai thôi rồi, vừa nhìn thấy đã tưởng hôn môi, đến trễ công việc tới nơi mà còn nhàn tình cướp hỏi số điện thoại. Tg viết ra đoạn này thật sự ác tục và phản cảm.

Ấy là còn chưa nói đến thái độ không chuyên nghiệp trong công việc của nữ chính. Ở quay quảng cáo Baleno, nữ chính bị người khác ghen tỵ hãm hại vì quá chói màn hình (kỳ thật ta cảm thấy rất quái dị, chụp chung một đám với nhau cần phù hợp và ăn ý, có tổ đội ý thức, thế mà tg chỉ chăm chăm nói nữ chính trội như thế nào, nổi bật như thế nào), sau đó nàng trả đũa bằng cách cố ý làm tư thế che đi mặt người khác. Cái kiểu này thật ấu trĩ và thiếu chuyên nghiệp, chỉ vì hiềm khích cá nhân mà đi làm giảm chất lượng và hiệu quả công việc (ảnh chụp) sao? Cũng chả bị ai răn dạy?

Cuối cùng là nhét vào cái phần thông tin trò chơi + thông cáo nhiệm vụ hơi bị nhiều, giống như muốn câu chữ ấy, nhiều khi phải lướt cả trang.

P.S: khụ, nghe mọi người nói thì có vẻ Ngô Ngạn Tổ là người thật ngoài đời, chao ôi cảm thấy mình không bắt kịp thời đại, thấy cái tên lạ hoắc đành phải google tìm, chậc, danh nhân đây sao…

.

.

.

Tuyệt thế khinh cuồng: Lính đánh thuê nữ thần

.

Ta đọc đoạn đầu của cái này, phải nói lý do nữ chính tự sát xuyên qua hơi bị lãng nhách. Hại chết cha mẹ mình mà tự trách thì còn đỡ, đằng này con em đùng đùng ghen tỵ nói ‘mày chết đi, vì mày thằng ấy không yêu tao’, thế là nữ chính buồn buồn tự sát, ta thật sự không biết nói gì, gặp ta ta vả cho nó vài cái, chửi đồ mê zai, sau đó bỏ đi cho nó làm cái quái gì thì làm =.=” (nghĩ đến nữ chính làm lính đánh thuê rất có tiền, không biết bình thường có dùng tiền đó phụng dưỡng con em không mà nó láo lếu thế).

Đã thế xuyên xong lại gặp một con nhỏ dung mạo y hệt con em, tên Nguyệt Như có lẽ là bản tương ứng của con em ở dị giới. Lần này a, con em vẫn yêu trúng cái thằng vị hôn phu gà mờ của nữ chính, đã thế còn cái kiểu ‘thánh nữ’ cố ý giả tạo khoa trương giả nhân giả nghĩa trước mặt người khác (cái dạng ‘nhân danh chính nghĩa ta trừng phạt ngươi, nhân danh thần thánh ta luân bạch, nhầm, tẩy bạch ngươi’), nhìn chỉ muốn cho một đạp. Nạp ni… -_-”

Về mấy con nhỏ hãm hại nữ chính về sau:

Ta nhìn thấy khúc con bé Lạc Khinh Ngữ quất nữ chính, nữ chính ngốc lăng, ta cũng… ngốc lăng vì nàng =.=”. Lãnh huyết chỗ nào vậy trời…

Ctrl+F một mớ thì chả thấy 2 đứa họ Dao bị ngược, nói thật ta ghét 2 đứa này từ đầu rồi ấy, mỗi lần gặp nạn đều bị nữ chính bắt gặp sau đó thằng anh thì muốn chết, con em nức nở khóc, bắt đầu diễn vở anh em tình thâm, lời kịch sến muốn chảy nước -_-”. Có mỗi con Nguyệt Như bị ngược một chút, mà cũng chả phải nữ chính làm, là cái thằng thiên thần hạ phàm quái quỷ nào đấy (tố cáo thiên hạ con này phi hoàn bích) + ông giáo hoàng (kẻ cường x con bé).

Còn thêm một chuyện tức cười nữa là nữ chính chuyên xuất hiện ở phút thứ 90 hay sao ấy, suốt cái đoạn tại học viện cho đến đi nước khác rồi trở về trường, mấy lần thủ hạ/ bạn bè/ cha của nữ chính gần bị giết đến nơi, nàng mới tò tò xuất hiện. Chẳng hạn ở khúc Dao Nguyệt và Lạc Vân Phàm bị vây trong hang động ngàn năm thủy tiên, rõ ràng nữ chính trốn ngay sau lưng bọn đối địch, vậy mà nàng đợi 2 nhỏ kia bị đánh te tua, đang lâm ly bi đát kể lể tình bạn trước khi chết, mới chịu nhảy ra. Còn có vụ ma thú tấn công quân đội, ô hay cái lớp phế vật của nàng với lính của ba nàng chạy ra chiến trường hết, nàng lập tức đuổi theo xem náo nhiệt, thế mà đợi đến người ta đánh hiệp 1 xong, chuẩn bị thua hiệp 2, nàng mới ló cái mặt ra, gào lên ‘ai dám làm cha tao bị thương’. Thật siêu phàm, ta nhớ ai cũng nói tốc độ của nàng cực nhanh, nhanh nhất trong đám, thế mà đuổi không kịp những người khác là sao???

Kết thúc cũng thật khiến người ta không có chút xíu vui mừng nào hết, lãng nhách, thất vọng với biểu hiện của nữ chính a, quá quá yếu +_+.

.

.

.

Categories: Rambling | 6 Comments

Vương triều loạn mã 12

Hôm nọ type cái chữ ‘vương triều loạn mã’ mà nhầm thành ‘vương triều mã hán’, làm ta nhớ phim Bao Thanh Thiên của Kim Siêu Quần quá sức…

Sáng nay đặt đồng hồ 9:20 sáng, tỉnh dậy tắt đồng hồ nướng tới 9:45 (ặc, tối hôm qua thức đến hơn 2h sáng đọc ‘Hoàng thượng, không thể ăn ta’, sáng lại thức lúc 7:52 canh Sims đến 8:22… không thể trách ta lười biếng -_-”…), sau đó ta phát hiện được một vấn đề: hình như lúc mơ não hoạt động nhanh hơn bình thường. Nói, chỉ trong vòng 25′ ta mơ được một giấc mơ có độ dài 1-2 tháng, tất nhiên là khúc khúc rời rạc, nhưng trong đó có nhiều khúc tiếp diễn khoảng hơn tiếng đồng hồ (cái này phải cám ơn cái khả năng ghi nhớ giấc mơ một cách siêu nhân của ta…). Phát hiện thú vị.

Sáng nay cũng tự giải đáp vấn đề của mình: vì sao Trung và Nhật có thói quen viết từ phải sang trái trong khi như thế sẽ lem mực? (được rồi, ta thừa nhận mình đủ ‘trên mây’ khi đặt ra những câu hỏi mà chỉ cần có óc quan sát đều có thể trả lời thế này…) Câu trả lời là: 1- hồi đấy dùng bút lông, bút lông đủ dài nên tay không thể chạm giấy, ống tay áo thì dùng tay kia vén lên; 2- viết theo cột dọc nên khi viết đến cột thứ 2 thì những chữ đầu của cột thứ 1 đã khô rồi. Lệ bôn, ta thực thua kém trẻ em cấp 1 TT^TT.

P.S: xem ra nghỉ lễ trạch ở nhà không phải chỉ mình ta, haha. Nhìn thấy statistics của ngày 2/9 mà mất hồn thật~

P.S-2: mỗi lần clear spam mà thấy spam từ các công ty VN, chỉ có thể ôm mặt thở dài. Mình đọc lướt qua mà phải công nhận rằng… phần mềm dịch tiếng Anh của bọn họ thật lỗi thời, cần cập nhật!! Nhìn câu cú tối nghĩa và mang tính lắp ráp quá đi, chẳng hạn cái câu “I look ahead to hear you” (you mean “I’m looking forward to hearing from you”?? hãn ~_~”).

P.S-3: lời khuyên cho những người không ngủ gối – tỉnh dậy thường có cảm giác máu dồn lên não, động động đầu cảm thấy như nước (máu) lũ ào qua mạch máu?? chầm chậm nâng đầu, không thể lập tức ngồi dậy, đợi cảm giác bình thường trở lại hẵng đứng lên, tuyệt đối đừng nhảy nhót, đứt mạch máu não không phải đùa! (ngao, ta mấy lần lười lấy gối mà kê ngủ, luôn có cảm giác máu nhồi một khối trên đầu, muốn vỡ đê mà ra ấy -_-”)

Thiên hạ đệ nhất nịnh thần – Hồng Trần Huyễn

.

Truyện này khúc sau hơi yếu, giống như từ khi nữ chính biết mình sẽ có 7 chồng thì đi gom góp cho đủ số, mặc kệ tâm trạng của mấy anh kia vậy. Cũng có vài điểm ta không thích lắm, chẳng hạn:

Cái mục cô nàng này cùng 1 anh nam chính tách ra, sau đó 1 thời gian, anh kia chạy tới, ai ngờ ‘bắt gian tại giường’ cô và 1 anh nam chính khác. Tg xây dựng tình huống này khiến ta hơi ghê tởm =.=”.

Lúc rớt xuống vực cũng không thích lắm, mặc dù biết nữ chính có thai, nhưng chỉ tay năm ngón, sai bảo Lâm Hi Hàn thì hơi kỳ cục. Cái lúc anh đi câu cá (?), cô còn vác cái bụng bầu mà đi trên băng (đoạn này ta nhìn xong không biết nói gì luôn, nữ chính khôn khéo cái gì chỉ là mây bay, thường thức cũng không biết, muốn sảy thai á?), chẳng lẽ thấy người ta nhàn rỗi lắm hay sao mà tăng thêm việc?

Lúc thằng sát thủ chạy tới cũng vậy, thấy Lâm Hi Hàn bám chặt thằng kia, mình không giúp được gì thì làm ơn đi xa ra một chút. Tuy sát thủ tốc độ rất nhanh, nhưng nếu cô đứng đủ xa thì Lâm Hi Hàn, vốn cũng từng là sát thủ, lúc phát hiện ý đồ của thằng kia sẽ có đủ thời gian mà ứng đối, không đến nỗi hy sinh một bàn tay. (Haizz, dù sao trong 7 anh thì ta vẫn thích Lâm Hi Hàn nhất.)

Còn có cái đoạn Sở Mộ Vân dịch dung thành hoa tượng trong nhà cô, cố tình lộ ra biết bao manh mối, rốt cuộc cô hoàn toàn không nhận ra. Nói, kỳ thực là vì có quá nhiều nam nhân nên không thể lưu ý đầy đủ đến mỗi người đi? Quyết định np cũng là mấy anh thỏa thuận thuyết phục lẫn nhau, chứ nữ chính cũng thờ ơ mặc kệ.

Về phần thức thần, nữ chính lo lắng Ngọc Lưu Thương và Lâm Hi Hàn nên dùng thức thần đuổi theo, ok, nhưng mà sau đó cũng nên báo cho mấy anh còn lại một tiếng chứ, để còn suy nghĩ biện pháp bảo vệ cô chu toàn, hay ít nhất cũng chuẩn bị tinh thần cho sự cố. Mấy anh cho dù biết cũng đâu đến nỗi ép cô lui về thần thức, chẳng lẽ cô không đủ tin tưởng mấy anh? Đợi đến lúc ra chuyện còn làm mấy anh đau tim một hồi.

Thằng tra nam chết hơi lãng nhách, với cái tính cách thằng đó thì lựa chọn tự sát có phần không hợp lý.

Ngoài ra thì khúc đầu được, rất khoái cái ý tưởng ‘phòng ngày phòng đêm, cướp nhà khó phòng’ của tg, mỗi lần các anh phát hiện bạn mình chui lỗ trống, ha ha, rất buồn cười.

.

.

.

Thiên hạ sư huynh bình thường hắc – Hồng Trần Huyễn

.

Cùng tg với truyện trên, đoán rằng này xuất phẩm trước.

Truyện này 7 hay 8 anh gì đấy (tới chỗ ta đang đọc thì là 7, nhưng sau làm sao đó xuất hiện một anh… Smith, người ngoại quốc???). Xem ra thì nữ chính có 7 cái sư huynh thì bắt đi cả 7.

Mà truyện này… không bằng cái Thiên hạ đệ nhất nịnh thần, mấy anh nam không thú vị bằng, nữ chính đáng ghét hơn, văn cũng không trôi chảy bằng.

Nói cũng nói không rõ nữ chính đáng ghét chỗ nào, có thể là trang B (nhất là mấy đoạn ra vẻ giảo hoạt, hơi bị lãng nhách), không tự nhiên, nhiều lúc hơi vô lễ và mặt dày (chẳng hạn ăn nhờ ở đậu nhà người ta, biết cái ôn tuyền người ta không cho đi vào, càng cố đi vào), nhiều lúc có điểm… ngu ngốc.

Dây dưa với 2 anh cùng một lúc, mà cũng không giải thích với 2 ng, che che lấp lấp, đến khi hai anh phát hiện lẫn nhau, đánh tới sát chiêu, muốn giết đối phương thì cô nàng này còn vô tư không biết. Hai anh còn tưởng đối phương ép buộc nàng, ai ngờ một người là nàng lưỡng tình tương duyệt tự nguyện dâng, một người bị nàng cường bạo mất thân đồng nam. Nàng không hề giải thích một câu.

Nguyên là vầy: nữ chính trong này bị nhiễm độc dược từ trong thai, cái loại độc dược này y như xuân dược, khi phá thân rồi thì cần dương tinh của 7 anh để trị liệu thân thể, đến khi có con (mà cũng không chắc đứa thứ mấy mới được) độc sẽ truyền sang con, mẹ hết bệnh. Vì vậy có đoạn nữ chính tìm dược liệu để giải độc, ai ngờ một anh nam chính đã nẫng tay trên, ăn luôn tại chỗ, nàng tức quá + độc phát, cho nên cho dù đã lưỡng tình tương duyệt với anh khác, vẫn cường bạo anh này. (nói nói, vì sao cảm thấy giống như nv nam tửu hậu loạn tính với tiểu tam trong truyện khác thế không biết…)

Sau đó anh thứ 2 tuy bị cường nhưng vẫn nhớ mong tư vị, thế là gặp lại nữ chính, lập tức… (mọi người hiểu). Trong thời gian này nữ chính vẫn im ỉm chưa từng nói qua với anh thứ 1, sợ anh thứ 1 phát hiện hôn ngân của anh 2 nên hết lần này đến lần khác từ chối lên giường với anh 1. Đến một lần tưởng lên giường với anh 1, nàng thoa thuốc mỡ tưởng giấu diếm, ai ngờ anh này tinh lắm, liếc một cái là nhận ra ngay (trước đó nàng lần đầu với anh này, lau hết lạc hồng tưởng che giấu, anh này cũng thử ra chỗ máu từng dính, quả là Conan). Công nhận đọc đến đó ta thấy bẽ mặt thay cho nữ chính =.=’.

Có nhiều lúc nữ chính lại khá chiêu diêu tùy hứng, trong khi tính mạng mình luôn bị người ngấp nghé. Cũng có đôi lúc háo sắc, tuy rằng tg nhiều lần lặp lại nàng không có, nhưng cái loại hành vi thấy trai đẹp là nhìn chằm chằm đánh giá, hoặc khoảng cách gần thì tưởng hôn môi người ta (lúc này cả 2 đều không có xác nhận tình cảm đâu), hoặc thời gian lâu không có nam nhân bỗng nhiên cơ khát… đó không phải háo sắc chứ là gì?? Chẳng lẽ lúc độc dược không có tái phát, nó cũng có thể ảnh hưởng đến tư tưởng của nàng sao?

Nói nàng là thần y, lại rất ít thấy nàng chữa bệnh, thường tán trai là nhiều. Nói nàng cực khổ báo thù, toàn thấy nàng nếu không lên giường xxoo thì xách giỏ đi chơi, lâu lâu chọc tức lão cừu địch (mà cũng chả phải gì nghiêm trọng, chỉ làm lão kia bị hố tiền =.=”)

Nữ chính trong này là từ hiện đại xuyên qua đến cổ đại, sau đó trọng sinh, bởi vậy có vài tật của mấy cô nữ xuyên khác. Mọi người đọc sẽ thấy, ta lười kể.

Mấy anh nam chính trong này thì tuy sạch trong sạch trắng, nhưng thời gian bị tiểu 3 quấn quýt cũng nhiều hơn bên Nịnh thần. Có anh còn mê tiểu 3 trước nữ chính, 1-2 anh tưởng nữ chính là dâm phụ.

Có một điểm thật không thích ở văn phong, đó là, mỗi một câu đối thoại đều kèm theo khen ngợi tư thế cử chỉ diện mạo v.v… của nhân vật, rất là thị giác mệt nhọc! Cứ một chút là ‘tuyệt sắc’, một chút là ‘tao nhã’ ‘mị hoặc’… Tuy rằng nếu nữ chính xấu xí thì khi chúng ta tưởng tượng mấy cảnh mùi mẫn sẽ cảm giác ghê tởm, nhưng liên tục khen nữ chính lên trời thì từ ngấy sẽ chuyển sang phản cảm. Độc giả đều là người thôi, ít nhiều cũng sẽ có ghen tỵ.

Đoạn đi xem bán đấu giá cũng hơi nhảm. Hy vọng 1/2 sau tốt hơn một chút đi…

.

.

.

Categories: Rambling | 1 Comment