Daily Archives: January 4, 2017

Mãn thiên ký lục 23

Năm mới đã không vui còn gặp phải truyện coi thấy bực.

Treo đầu tường đây:

Vân tiêu chi luyến – Mạch Mạch Lang

.

Nghe đồn truyện này được khen dễ thương, rồi nữ chính tình yêu đẹp đẽ thuần khiết blah blah.

Cái ta xem tới chỉ là một con điên không não.

Ok, nói hơi nặng, ở vài trường hợp cũng có não, nhưng ta chính là không thích nữ chính. Nàng là một mâu thuẫn thể, tệ hơn lại là mỗi mặt đều không hợp lòng người.

Thân là một cô công chúa được nâng niu và dạy dỗ như tiểu thư khuê các, nữ chính… dáng vẻ tiểu thư chỉ ở bề ngoài, còn nội tâm cái phần giống tiểu thư nhất lại là bệnh hờn dỗi lòi ra sau khi nam chính đã thích nàng (chứ lúc hắn chưa thích nữ chính đâu dám). Đã thế thiên kim tiểu thư thường có ngạo khí nàng cũng không có, ok, có thể không có ngạo khí cũng coi như ưu điểm, thế nhưng lòng tự tin đâu??

Trước mặt nam chính thì yêu tới ‘khom lưng khuỵu gối’ (cụm từ này là nam chính dùng nhé), yêu đến mức hèn mọn, đặt mình vào vị trí thấp hơn đối phương. Nàng không phụ lòng người thân nâng mình như nâng trứng sao?

Nếu nói ngạo khí của nàng thể hiện ở chỗ nàng đối xử với người lạ… xin lỗi cách ứng xử giống như bệnh nhân mắc bệnh tự bế hơn.

Yêu cái kiểu hèn mọn như vậy, lại còn thích tự cho là đúng, tự nghĩ mình làm thế là tốt với người ta, trong khi không biết người ta có muốn hay không, tỷ như thích người ta nên đổi đi trợ lý của người ta, cài vào người của mình, rồi sai nhà thiết kế thời trang đi tìm cách khiến nam chính chỉ mặc đồ nhà thiết kế thiết kế.

Đương nhiên đương nhiên, vì nữ chính tự cho là đúng ở bước thứ nhất, cho nên bước thứ hai đánh bậy đánh bạ khom lưng khuỵu gối lại được lòng nam chính, chứ nếu bước thứ hai lo ngạo khí như tiểu thư bình thường chắc bị nam chính cho de từ vòng gửi xe. Nhưng ta cho rằng vốn bước thứ nhất đã sai, muốn công lược công tác cuồng, không nên khiến hắn chú ý mình bằng cách phô bày học thức, tự tin và sự ăn ý với hắn trong công việc sao? Tìm cái hạng mục từ nhà mình rồi làm đối tác với hắn? –nếu nữ chính thật có tài năng (nghe đồn đâu Cố gia đời đời ra thiên tài? Nữ chính là gì? Gà lạc vô ổ phượng hoàng?) Hay nam chính thật ra là khống chế cuồng, đại nam tử chủ nghĩa, không chấp nhận được nữ cường chỉ chấp nhận được loại ‘ngây thơ’ ‘hồn nhiên’ ‘phụng hiến’ như nữ chính?

Thật tình mà nói, tính cách của nàng có phần không lên được mặt bàn. Nếu là con gái nhà bình thường khá giả còn hiểu được, làm thiên kim tiểu thư lại khiến người khác hoài nghi nàng chịu cách giáo dục kiểu gì mà ‘bình dân’ ‘ngoan hiền’ đến vậy? Chẳng lẽ Cố gia từ lúc nàng còn bé đã định giao hết gia sản cho con rể tương lai?

Lại nói cũng buồn cười, bảo là nàng yêu đến chân thành đi, thế mà nam chính thích ăn gì thích mặc gì nàng biết không? Lo ăn lo mặc, nàng tự tay nấu cho hắn ăn, may cho hắn mặc sao? Không biết nấu ăn may vá, chỉ có thể chỉ tay năm ngón thì cũng nên tự mình quyết định thực đơn và cách phối đồ mỗi ngày của hắn đi? Hoặc ít nhất ngó qua cho biết? Không có, nàng chỉ cài người vào rồi thôi. Bởi vì chính nàng còn không biết khẩu vị của mình thế nào, dị ứng cái gì, từ bé đến lớn người ta nấu cho thì ăn thôi.

Chính nàng tiện còn chưa nói, còn kéo những người thân của mình cũng phải thấp đầu theo, ví dụ như mấy người được nhà nàng nuôi lớn, người ta cũng không phải người hầu của nàng, chỉ là Cố gia đầu tư lôi kéo nhân tài từ thuở bé, còn đặc biệt nuôi dưỡng họ như thân nhân, sau này nếu người ta muốn rời đi Cố thị thì Cố gia cũng không bắt buộc người ta ở lại. Mà nàng đâu? Sai khiến người ta đi hầu hạ nam chính. Không nói năng lực hắn đủ khiến người khác tin phục hay không, cái kiểu nàng đối xử với ‘thân nhân’ cũng khiến người khác lạnh tâm.

Nam chính còn chưa biết nàng đang truy hắn, huống chi đồng ý với xác định quan hệ yêu đương, thế mà nàng cũng không áy náy gì khi người thân của nàng quyết định tổn thất lợi ích gia nghiệp để nhường cho công ty nam chính ăn. Lần đầu mang nam chính tới nhà cũng tính dẫn lên chỗ cơ mật trong nhà. Điển hình một con tiểu thư yêu mụ đầu, nếu nam chính là tra nam phượng hoàng nam thì nhà nữ chính dù nhiều nhân tài đến đâu, gia chủ sáng suốt đến đâu cũng khó phòng bị được với một con nhỏ thích dâng hiến mọi thứ mình có lẫn người thân mình có cho người yêu.

Rồi thì nữ chính giống như ở nhà toàn làm sâu gạo phế vật, 1-2 lần nghe nói nàng phải phê duyệt ‘văn kiện’ cũng chẳng biết là cái quái gì (cảm giác tg cố gắng tăng bức cách cho nữ chính nhưng thất bại thảm hại), từ khi yêu đương với nam chính toàn thấy rảnh rỗi như đồ dở hơi. Sáng đến tìm nam chính đòi hẹn hò thì vừa nghe buổi trưa hay buổi tối hẹn hò liền… mấy tiếng đồng hồ ở tại chỗ ngẩn người, hồn vía lên mây hoặc ảo tưởng nọ kia. Giống như Trái Đất của nàng chỉ xoay quanh nam chính.

Cũng vì quá rảnh rỗi nên sau này nam chính bận rộn thì hờn dỗi vì hắn không chơi với mình, lại cố ra vẻ ta rất thông cảm ngươi có công tác (psst… mặt không vui rõ ràng vậy còn giả vờ với ai). Bản thân nàng không kiếm việc để giết thời gian được à? Bảo là người thân của mình rất bận rộn, hy vọng nam chính sau này có thể chia sẻ gánh nặng (thực tế nàng muốn phân quyền của nhà mình cho hắn mà sợ hắn tự ái nên mới nói vậy), bản thân nàng lại chưa từng nghĩ đến chính mình đi giúp họ. Chỉ biết hưởng thụ người thân trả giá, không biết hồi báo, yêu phải nam chính liền giẫm đạp người thân để ‘hy sinh’ cho nam chính.

Nói là không gây phiền cho hắn, thực tế bản thân nàng đủ phiền toái rồi. Xác định quan hệ xong liền lòi ra vụ nàng siêu yếu ớt, ăn đồ bên ngoài (cho dù là nhà hàng làm), uống đồ lạnh, ăn đồ ăn mình dị ứng, bị cảm lạnh, bị nhiễm trùng… liền có thể ốm đau mấy ngày, có khả năng toi mạng. Cho nên nam chính phải hết sức cẩn thận chăm bẵm nàng. Này… không tính lừa gạt sao? Nếu mà đã kết hôn liền là lừa hôn rồi. Nếu thật không muốn gây phiền thì từ đầu biết mình yếu ớt như vậy làm ơn đừng yêu đương, bởi vì đã yếu không ra gió thì làm cách nào cũng sẽ phiền toái người khác =__=.

Quyền tự do yêu đương ai cũng có, nhưng đối phương cũng có quyền biết tình trạng sức khỏe của người mình muốn xác định quan hệ đi?? Nếu không sau này gánh chịu không nổi muốn chia tay lại bị mắng là bạc bẽo. Không phải ai cũng có dũng khí chấp nhận việc người yêu mình năm bảy hồi bệnh nặng, mới xxoo xong liền hấp hối, khó có thể mang thai hoặc tỉ lệ khó sinh mà chết quá cao.

Phản cảm hơn là tg cứ thích ‘nâng’ cái kiểu yêu nhảm ruồi của nàng là cao thượng thuần khiết sạch sẽ như mây trên trời ai cũng nên quý trọng… Ta thật muốn ói được không?? Ai yêu ta kiểu đó ta liền nổi da gà chạy mất dép, hiến với chả dâng, hy với chả sinh, người ta vừa bận rộn mình liền thành oán phụ, đợi đến lúc chia tay chắc cắt cổ tay tự sát???

Về phần nam chính, coi như là tạm đi. Nếu không có cái vụ con em kế không cùng huyết thống. Hắn biết ý đồ của nhỏ này sao? Biết, nhưng không để ý. Không muốn, nhưng cũng không quyết đoán hay kịch liệt. Giữ mặt mũi cho mẹ và con này bằng cách từ chối riêng khi chuyện bị nhắc tới, nhưng sau đó con này làm động tác thân thiết, đưa quần áo cho mặc, khoe với vòng xã giao và công tác của hắn rằng ả là bồ hắn, nam chính cũng im không lên tiếng. Đến chừng yêu đương với nữ chính thì cách ứng xử với kiểu chất vấn và lấn tới của con này cũng chỉ là khách sáo và tránh né.

.

.

Ngày hè thanh lương ký sự – Đa Mộc Mộc Đa

.

Ờ cái này thì đọc năm ngoái… khoảng trước Giáng Sinh mấy tuần đi.

Quyển này ta chắc chắn không đọc lại.

Không phải dở, nhưng quá nặng nề, đọc xong hậm hực.

Nam nữ chính không nhiều đất diễn, phần lớn sắm vai người xem, người thuật lại. Bởi vì không nhiều đất diễn nên cũng chẳng có bao nhiêu khuyết điểm để chê.

Truyện gồm nhiều truyện nhỏ gộp lại, kể về các loại yêu ma quỷ quái và nhân quả trong cuộc sống hiện đại.

Người xấu sẽ có trừng phạt, nhưng trừng phạt không nhất thiết phù hợp với chuyện xấu họ đã làm. Nói thẳng ra là, có thể làm chuyện rất tệ nhưng trừng phạt nhẹ, hoặc làm chuyện không quá ác nhưng trừng phạt nặng.

Người tốt mệnh không lâu, cho dù tiếc thương người chết cũng có thể bị ma quỷ hãm hại, cho dù muốn cứu người cũng có thể người sống làm cho chết oan khuất. Chết xong muốn báo thù lại hồn phi phách tán. Có lẽ nếu không báo thù còn có thể được đầu thai tốt đi…

Ranh giới giữa tốt và xấu không rạch ròi. Có người tưởng chừng là tốt cũng từng làm chuyện trái lương tâm, có người tưởng chừng xấu cũng có ưu điểm. Nói chung… không thích nổi nhân vật nào, lol.

Linh vật có tốt đẹp, có tà ác. Nhưng tốt đẹp cũng chưa chắc thật sự tốt đẹp, tùy vào người khống chế nó. Cho dù khống chế được vật tà ác theo hướng thiện, người khống chế nó cũng sẽ sợ bị dụ dỗ mất tâm mà thà rằng hủy nó.

Tg phần lớn kể về bài học cuộc sống, thực tế hóa, cũng không có người tốt gặp hảo báo, may mà người xấu vẫn gặp quả báo. Chuyện gây cảm động không có, ít nhất ta cũng không nhớ được câu chuyện nào đẹp đẽ khiến người ấm áp cả.

.

.

Ai dám công lược trẫm? – Bồ Đào Thụ Miêu

.

Truyện ok, ý tưởng thú vị.

Giọng văn còn thiếu một chút, nhiều lúc đọc cứ như thiếu đoạn, ra kết luận mà như từ trên trời rơi xuống, quá trình trinh thám bị vắn tắt, manh mối không rõ ràng hoặc bị giấu nhẹm (ví dụ như việc kết luận Dung Lẫm là ‘diễn viên’ ấy).

Nam chính có chút động kinh, tâm nhãn nhiều nhưng không hiểu sao cách tg miêu tả cũng không thấy hắn thông minh lắm. Nữ chính trầm ổn, khô khan nhưng trí tuệ và bao dung (nếu không, với việc gặp phải nam chính từng khanh khanh ta ta với Vương Loan xx năm, nam chính còn lâu mới được nàng chấp nhận…… Chú ý, ngu trung là một chuyện, yêu đương là chuyện khác nhé).

Nhân vật phụ thì ta thích nhất bạn Dương Tuyên bản thổ, từ khổ bức xui xẻo tiến hóa thành nam thần, rất thần tiên rất tiêu sái. Mấy nhân vật khác tính cách cũng tạm ổn, thái hậu nhí nhảnh nhưng thông thái, Mộ Dung Thanh chính trực kiên nghị, Dương Tuyên ma cà rồng bệnh thần kinh…

Nếu tả kỹ quá trình các bạn ám vệ đối phó với pháp bảo của các nữ hệ thống thì càng tuyệt.

.

.

Categories: Rambling | Leave a comment