Bamboo Fairy

Containing “Tears and Voice” and its parallel, “Proof of Existence”. A story about a bamboo tree and a little boy…

Proof of Existence

BẰNG CHỨNG CỦA SỰ TỒN TẠI

.

Written by: lu_hehe/cailudzuidze

Starting date: Friday, July 03, 2009, 2:32:13 PM, Austin, Texas, USA

Ending date: Saturday, July 04, 2009, 2:13:40 AM, Austin, Texas, USA

Language: Vietnamese

Mature contents: No

Categories: Romance, Tragedy

Music: Us against the World – Westlife

A/N: Ngồi tu Pokemon một hồi để kiếm ra hứng viết cái này. Vốn là khi nhớ lại cái truyện đó chợt thấy tội nghiệp Linh Trúc và ghét ghét Phương Trúc làm sao ấy, nhưng khi viết xong cái này lại thấy thằng nhân vật chính hơi chập mạch (lúc đầu tính cách nó khác kia, dễ thương và ngây ngô ghê lắm). Nói chung, tên ấy tệ hại, dám làm tác giả sụt sùi…

.

oOo

Trên thế giới này vẫn còn có những thứ tình cảm còn mạnh mẽ hơn tình cảm giữa người với người đó, em có biết không?

~

~

Một ngày nọ, tôi đến thăm người bác có một vườn cây rất rộng như một bộ sưu tập khổng lồ của tôi. Thấy tôi có vẻ thích cây cối, bác quyết định tặng tôi bất kỳ cây nào tôi thích, và tôi đã chọn một bụi măng sau một lúc đắn đo suy nghĩ. Khỏi phải nói cũng biết cả ba lẫn bác tôi ngạc nhiên đến cỡ nào.

.

Tôi là đứa ít nói, không có bạn. Sở thích thì chỉ có đọc sách và chăm sóc cây. Mấy đứa cùng lớp cho rằng tôi ẻo lả như con gái, nhưng tôi mặc kệ họ nói gì. Tôi chỉ đơn giản là thích sự im lặng, và em là người đem nó đến cho tôi.

Tôi thích vuốt ve những chiếc lá xanh nhẵn bóng của em, thích ngồi ngắm em hàng giờ đồng hồ chẳng biết chán, thích chăm chút cho em từng li từng tí, đến nỗi mọi người trong nhà cũng cảm thấy kỳ quặc.

“Không biết ai là chủ, ai là tớ nữa.” Họ thường chọc tôi như thế.

.

Chẳng ai là chủ, chẳng ai là tớ cả. Chỉ đơn giản là bạn tri kỷ mà thôi.

~

~

Không nói, không cười, không khóc, em cứ thế mà cùng tôi lớn lên. Em lớn lên mạnh mẽ, sức sống của em mãnh liệt, khiến tôi tự nhủ rằng mình cũng phải cố gắng như em. Tôi vẫn đến trường, cho dù biết sẽ bị bắt nạt, vì sức mạnh em tiếp thêm cho tôi sẽ không dễ đầu hàng đến vậy.

.

Em có biết… lời chú ngữ mà tôi vẫn thường gọi thầm để vượt qua khó khăn… chính là tên gọi thân thương của em… Linh Trúc ạ…

~

~

Mây trắng nõn lượn lờ trên trời cao, nắng dìu dịu như vỗ về những đứa con của quả đất… Tôi ngồi xuống bên em và tận hưởng cái cảm giác quý giá chỉ thuộc về riêng mình. Mỗi lần dựa đầu vào em, không hiểu sao giấc ngủ đến với tôi thật dễ dàng. Tôi đáp lại sự chờ đợi không lời em trao cho tôi bằng những khoảnh khắc im lặng… Trong cái sự yên tĩnh không hề trống trải ấy, tâm tư chúng ta được bắt đầu nối kết.

.

…Em cũng biết mà, có những thứ chẳng cần đến lời nói…

.

.

Ngày dần qua… Mặt trời cứ mãi dịch chuyển vị trí trên cái trần nhà của thế giới, để rồi biến mất dưới đường thẳng giáp ranh giữa trời và đất. Gió khuya cứ thổi, lạnh dần, lạnh dần, tưởng chừng như buốt giá… Nhưng tôi vẫn ở bên cạnh em, vì em đem lại cho tôi sự bình yên ấm áp đến kỳ lạ.

.

Ba đến, gọi tôi vào và choàng cho tôi một chiếc áo khoác. Tôi vẫn quay lại nhìn em đầy luyến tiếc. Thấy vậy, ông khẽ lắc đầu và nhẹ nhàng hỏi:

“Thủy… tại sao trong cái thế giới có muôn ngàn loài cây như thế này, con lại chọn một loài không bao giờ ra hoa?”

Chẳng cần đắn đo, tôi đã đáp ngay rằng:

“Ba à… không phải không bao giờ ra hoa đâu… chỉ là sau một thời gian khá dài thôi. Nhưng con thích sự chờ đợi, ba ạ.”

.

Vì ngay từ lần đầu gặp gỡ, em đã dạy cho tôi biết rằng sự chờ đợi chính là thử thách của hạnh phúc, là bằng chứng của tình yêu… Và niềm tin của tôi vào em là vĩnh viễn. Nhất định, có ngày em sẽ nở hoa, và trở thành người xinh đẹp nhất thế gian.

~

~

Tại sao chúng tôi lại trưởng thành? Tại sao không bé mãi mãi?

Tôi đã ước gì thời gian ngừng lại thuở chúng tôi còn ấu thơ… Như vậy, tôi đã không phải rời xa em…

.

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ, sợ mọi người sẽ phát hiện ra những cảm xúc kỳ lạ này của tôi. Tôi sợ họ sẽ chia cách em và tôi. Vì vậy, tôi đã chọn cách lớn lên, mở rộng thế giới của mình, và chôn giấu sự thật trong lòng tôi dưới đáy tim… Tôi phải quên nó… Nhất định phải quên nó đi…

Tôi tự hỏi, em có thể nghe thấy những tâm sự thầm kín này không… vì đã lâu rồi, tôi chẳng còn hiểu được lòng em…

.

Nhưng, cho dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn sẽ ở bên tôi mà, phải không?

~

~

Tôi có biết đâu, khi thế giới của tôi được mở rộng, khoảng cách giữa chúng ta cũng tăng dần theo… Hình như em cũng không còn nghe thấy tiếng nói trong lòng tôi nữa. Chúng ta vẫn bên nhau, nhưng sao tôi lại thấy quá xa cách. Tôi đã nghĩ tôi sẽ luôn luôn hiểu em, và em cũng sẽ hiểu tôi… Cái không gian vắng tiếng động ngày nào đã không thể truyền đạt tâm tư của chúng ta đến nhau. Cái giá để trở thành người lớn thật đắt quá, em à…

.

Và rồi tôi đã gặp cô ấy.

.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô ấy là cô ấy rất giống em, giống đến kỳ lạ. Nhạy cảm, thanh khiết, và đáng yêu. Nhưng cô ấy biết nói… một giọng nói trong vắt như tiếng chuông ngân. Cô ấy biết cười… những nụ cười rạng ngời như ánh nắng. Cô ấy biết khóc… giọt nước mắt đẹp đẽ như thủy tinh…

.

.

Em cảm thấy như thế nào, khi tôi nói rằng tôi đã yêu cô ấy? Vui mừng cho tôi, cảm thấy bị phản bội, hay buồn bã…? Nói cho tôi nghe đi, Linh Trúc… Tôi chỉ ước được một lần nhìn thấy em biểu lộ cảm xúc mà thôi, cho dù lúc đó là lúc em nhỏ lệ… vì khao khát chứng minh với bản thân về sự tồn tại của linh hồn em… Em thật sự có linh hồn mà, đúng không?

.

Tôi cố tình dẫn cô ấy đến chỗ em để cầu hôn. Tôi đã trông đợi gì cơ chứ…? Thật ngốc nghếch…

.

Em vẫn vậy, không nói, không cười, không khóc. Em như con búp bê gỗ. Điều đó làm tôi nhận ra một sự thật đớn đau… Em không phải con người…

.

Người tôi yêu nhận lời cầu hôn của tôi, và tôi cảm thấy hạnh phúc. Nhưng sao sâu trong tim tôi chợt cảm thấy đau nhói… Có thứ gì đó đang vỡ vụn ra thành từng mảnh… Có phải là vì tôi đang vô tình làm tổn thương em…?

Em có tha thứ cho tôi không, Linh Trúc? Tại sao em không nói gì cả…? Tại sao em vẫn lặng im như thế…?

~

~

Chỉ còn vài ngày nữa là tôi sẽ kết hôn với cô ấy. Có lẽ tôi phải hạnh phúc chứ nhỉ… nhưng sao tôi chợt thấy một cảm giác mặn đắng nơi đầu lưỡi…

.

Tôi lại có thể nghe được một mẩu tâm tư của em, và trong lòng tôi xuất hiện một nỗi đau còn dai dẳng hơn trước. Nó len lỏi, lan tỏa khắp tim tôi như một thứ chất độc không thuốc chữa. Em có biết, lời chúc phúc từ em đã bóp nghẹt hơi thở của tôi…?

Thứ cảm xúc này là gì mà có thể khiến tôi đau đớn đến thế…? Thứ cảm xúc này là gì mà có thể khiến mắt tôi như nhòa lệ, cổ họng khô đắng và sống mũi cay cay…?

Tôi cố gắng quên nó đi bằng cách tự làm mình tất bật, bận bịu với mọi thứ. Vậy mà, khi đêm về, ở bên em, cảm giác trống rỗng, mất mát ấy lại xâm chiếm lấy tâm hồn tôi.

.

“Linh Trúc…” Tôi lại gọi tên em, và cứ muốn gọi nó mãi… Lời chú ngữ của tôi…

.

“…Em thật kỳ lạ… Có đôi lúc ta tưởng như em thật sự sống… có cảm giác, có tình yêu như con người…” Tôi tiếp tục nói, và nhẹ nhàng chạm vào người em. Cái cảm giác mát lạnh ấy vẫn dễ chịu như ngày nào. Trái tim run rẩy của tôi khẽ đập lệch một nhịp.

.

“…Linh Trúc… ta cũng không rõ… có phải ta cũng yêu em thật rồi không…”

.

.

…Có phải là vì chút men rượu trong người mà tôi có thể dễ dàng nói ra lòng mình như thế?

.

Yêu ư…? Đó là tình yêu ư…?

.

.

Tôi dựa đầu vào người em và từ từ nhắm mắt lại. Cảm giác ấm áp này sao mà quen thuộc, mà thân thương đến thế… Đêm nay, tôi chỉ muốn ở bên cạnh em…

~

~

Tôi hối hả chạy ra khỏi nhà, trong lòng đột nhiên cảm thấy bình yên lạ. Tôi đã chẳng nhớ ra chuyện tối hôm qua, mãi cho đến khi đã cầm được cặp nhẫn trong tay.

.

Hình như trong mơ tôi đã thấy em khóc. Nước mắt của em… cái hình ảnh ấy cứ từng chút, từng chút cứa vào tim tôi…

.

Tại sao em lại khóc…?

.

Tôi đã mong nhìn thấy em một lần biểu lộ cảm xúc. Vậy mà giờ đây, khi biết em đã khóc, lòng tôi đã bối rối biết bao… Nước mắt của em thật trong suốt, đẹp đẽ và quý giá… Tôi chỉ có một mong muốn duy nhất là bảo vệ em suốt cuộc đời này… mặc cho mọi người nghĩ gì… Bây giờ tôi mới biết… tôi thật sự rất cần em…

Có lẽ, tôi không thể kết hôn với cô ấy được rồi. Liệu cô ấy có tha thứ cho tôi không, một khi biết rằng tôi yêu cô ấy là vì cô ấy rất giống em?

.

Hình như tôi đã tự hỏi điều này cả ngàn lần… Tại sao em lại là bụi trúc…? Tại sao tôi lại là con người…? Tại sao trời lại thích hành hạ chúng ta…?

Tại sao…?

Tại sao…?

.

.

Trời bắt đầu mưa… những hạt mưa lách tách trên vai tôi… thấm vào tóc, vào áo tôi… Cảm giác lạnh lẽo nhưng lại vô cùng dịu dàng ấy cũng thấm vào bên trong lòng tôi. Tôi vừa thích, vừa không thích mưa. Mưa trao cho em sự sống, nhưng tôi lại có chút ghen tị với mưa. Vì em yêu mưa mà, phải không Linh Trúc…?

Tôi cứ thế mà miên man suy nghĩ, cho đến khi Bảo cho tôi hay rằng chiếc nhẫn đang rơi khỏi tay tôi. Tôi giật mình chụp lại, nhưng không kịp. Nó rơi xuống mặt nước sóng sánh trên đường với một tiếng “tách” nhỏ xíu. Tôi lập tức lội ra để tóm lấy nó, và khi đã nắm gọn nó trong lòng bàn tay mình cùng với chiếc còn lại, tôi thở phào nhẹ nhõm…

.

Một ánh đèn chói lóa trong màn mưa…

.

.

Bảo ôm chầm lấy tôi, lay lay tôi. Tại sao lại lay mạnh như thế… tôi có ngủ đâu…

.

Đau… Người tôi ướt nhẹp mưa và máu…

.

.

Lạnh… Mưa cứ tuôn những dòng nước buốt giá lên người tôi thật xót…

.

.

…Tôi muốn gặp em một lần nữa…

.

Và tôi đã gặp em trong tiềm thức lần cuối cùng. Em mặc một bộ váy xanh, kết vòng hoa trên đầu, giản dị nhưng đẹp hơn bất kỳ ai. Đó cũng là lần đầu tôi thấy được nụ cười, nghe được giọng nói dễ thương của em…

.

Linh Trúc… lời nhắn nhủ này, em sẽ nghe thấy chứ?

.

.

Nếu có kiếp sau… chẳng cần biết sẽ được sinh ra là gì, tôi chỉ mong chúng ta lại được gặp nhau… Lúc đó, tôi nhất định sẽ không làm tổn thương em nữa… Và tôi sẽ nói rằng… không cần biết em là ai… không cần biết tôi là ai… tôi mãi mãi bảo vệ em, yêu thương em…

.

Nếu có kiếp sau…

Ừ… Nếu có kiếp sau…

.

.

Trước mắt tôi, một thế giới trắng xóa đang mở ra. Đã đến lúc rồi nhỉ…? Vậy… tôi đi trước đây… Tạm biệt, Linh Trúc…

.

Xin lỗi… Cám ơn… Và…

.

.

…Anh yêu em…

Categories: Bamboo Fairy, Finished, Self-written Fics | Tags: | Leave a comment

Tears and Voice

NƯỚC MẮT VÀ THANH ÂM

.

Written by: lu_hehe/cailudzuidze

Starting date: Saturday, May 30, 2009, 3:04:07 PM, HCMC, Vietnam

Ending date: Saturday, May 30, 2009, 6:19:35 PM, HCMC, Vietnam

Language: Vietnamese

Mature contents: No

Categories: Romance, Tragedy

Music: Us against the World – Westlife

A/N: Nghĩ ra trong lúc đang chơi Pokemon, và hoàn thiện ý tưởng bằng việc tra Wikipedia, cảm hứng lại cóp nhặt từ bài hát mà bà chị đầu độc vào não, hahaha…

.

oOo

Cậu chủ đem tôi về từ khi tôi còn nhỏ xíu. Cậu cũng còn rất nhỏ, chỉ vừa vào cấp một thôi. Cậu chăm sóc tôi từng ly từng tý, luôn lo sợ tôi quá mỏng manh yếu ớt, đến nỗi mọi người luôn đùa rằng: “Không biết ai là chủ, ai là tớ nữa.” Mỗi lần như thế, cậu chỉ cười thật hiền rồi vuốt ve tôi. Lúc ấy, tôi chỉ như một chồi non.

.

Thời gian qua đi… cậu chủ đã lớn hơn, và tôi cũng cao hơn. Cậu đã lên cấp hai nhưng vẫn dành rất nhiều thời gian cho tôi. Cậu chủ rất trầm tư ít nói, vì vậy có lẽ cũng khó hòa nhập với các bạn cùng lớp. Nhiều lần tôi thấy cậu về nhà với thân thể bầm tím và trầy xước. Cậu ngồi sụp xuống bên cạnh tôi, xoa đầu tôi, khuôn mặt đầy tâm sự. Bên tai tôi, những suy nghĩ thầm kín của cậu nghe rõ mồn một dù chưa được cất thành tiếng. Tôi muốn an ủi cậu, nhưng lại chẳng thể thốt ra một lời nói… Tôi muốn khóc cho cậu, nhưng nước mắt chẳng chịu chảy ra…

.

Cậu chủ lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng trước khi bước đi.

“Ừ… Linh Trúc lớn lên mạnh mẽ như thế này… Ta cũng phải trở nên mạnh mẽ hơn… Linh Trúc nhỉ…”

.

Linh Trúc… Linh Trúc… cái tên cậu chủ đã đặt… cái tên chỉ có cậu chủ mới trìu mến gọi… cái tên thân thương của tôi… Cậu chủ ơi, gắng lên nhé…!

Tôi mong mình sẽ lớn thật nhanh… thật nhanh… để có thể bảo vệ cậu… che chở cho cậu…

~

~

Rồi cậu chủ lên cấp ba, tôi đã lớn như thổi. Tôi đã cao hơn cậu chủ nhiều lắm. Chẳng còn là trẻ con nữa rồi. Nhưng cậu chủ và tôi là hai kẻ không dễ đổi thay, và chúng tôi lúc nào cũng là những người bạn thơ bé thân thiết nhất.

.

Có lần, ba của cậu đã nói với cậu rằng:

“Thủy, tại sao trong cái thế giới có muôn ngàn loài cây như thế này, con lại chọn một loài không bao giờ ra hoa?”

.

Cậu chủ lại mỉm cười… một nụ cười quen thuộc:

“Ba à… không phải không bao giờ ra hoa đâu… chỉ là sau một thời gian khá dài thôi. Nhưng con thích sự chờ đợi, ba ạ.”

.

Tôi cũng khẽ cười. Câu trả lời nguyên vẹn trong tâm tư của cậu chủ đã trở thành câu thần chú giúp tôi vượt qua mọi khó khăn sau này…

.

“…Nhưng con thích sự chờ đợi, vì sự chờ đợi là thử thách của hạnh phúc… là bằng chứng của tình yêu.”

.

.

Hoa ơi… cầu mong cho người mau nở… Bởi vì khi kỳ tích xuất hiện, cậu chủ sẽ mỉm cười vĩnh viễn…

~

~

Năm tháng lại đi qua… Những bông hoa vẫn chưa nở. Tại sao thế nhỉ?

.

Cậu chủ thật sự đã thành người lớn rồi. Cậu chủ vẫn ân cần chăm sóc tôi, nhưng đã ít tâm sự với tôi hơn trước. Làm người lớn là vậy ư… là xa cách ư… Nhưng tôi sẽ không buồn đâu… vì được trở thành người lớn là nguyện vọng của cậu mà.

.

Cậu chủ có người yêu. Một cô gái xinh đẹp, hiền hậu. Cậu dẫn cô về ra mắt ba mẹ, rồi đưa cô đến gặp tôi. Cậu âu yếm nắm tay cô, nhìn sâu vào mắt cô, rồi khẽ nói:

“Phương Trúc, đây là Linh Trúc, người bạn thầm lặng của anh.”

“Cùng tên với em nhỉ?” Cô nói một cách tinh nghịch.

“Ừ. Lúc nhỏ, mỗi lần anh tưởng tượng Linh Trúc nếu là người sẽ trông như thế nào… anh đã tưởng tượng ra một cô gái… tóc đen dài, mắt nâu to tròn, lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư… như em vậy… “Nàng tiên ống tre,” em đồng ý lấy anh chứ?”

Phương Trúc bẽn lẽn gật đầu. Má cô hồng lên, miệng mỉm cười thật đáng yêu.

.

Cả hai chìm ngập trong hạnh phúc, nhưng trong lòng tôi thoáng cảm thấy đau nhói. Đã có người thay thế tôi trong lòng cậu chủ… Cậu không cần tôi nữa ư…?

.

Hoa ơi, xin người hãy nở đi… xóa đi nỗi đau không lời này… và tôi sẽ cầu chúc cho cậu chủ trở thành người hạnh phúc nhất thế gian…

~

~

Chỉ còn vài ngày nữa là đám cưới của cậu rồi. Mọi người tất bật, cậu chủ cũng thế… chỉ có tôi vẫn chôn chân tại chỗ. Tối đến, cậu chủ ngồi bên tôi như thuở nào còn bé. Cậu tưới nước cho tôi và ngồi ngắm tôi thật lâu.

“Linh Trúc…” Cậu khẽ gọi tên tôi bằng cái giọng ấm áp quen thuộc. “…em thật kỳ lạ… Có đôi lúc ta tưởng như em thật sự sống… có cảm giác, có tình yêu như con người…” Cậu vuốt ve tôi và thì thầm. Lời thì thầm ấy khiến trái tim vô hình trong cái thân rỗng ruột của tôi rung lên. “…Linh Trúc… ta cũng không rõ… có phải ta cũng yêu em thật rồi không…”

.

Rồi cậu dựa vào tôi, nhắm mắt lại, miệng thoáng mỉm cười… Một giấc ngủ thật bình yên…

.

Giấc mơ của cậu đẹp lắm… Giấc mơ của rất nhiều năm sau… Cậu và Phương Trúc nắm tay nhau, với những đứa trẻ vây quanh nói cười, đứng trước mặt tôi… Những bông hoa kỳ lạ nở khắp các cành… Những bông hoa xanh màu lá…

.

.

Từng tiếng nấc rưng rức ứ lại trong cổ họng tôi… chẳng thành tiếng… Ai nói người ta không thể khóc nếu không có tiếng nói, không có nước mắt…?

.

Một giọt nước còn đọng lại trên người tôi khẽ rơi xuống. Giọt nước trong vắt như pha lê, không mặn, không đắng… Phải rồi, giọt nước mắt của tôi…

Đây là lời nguyện cầu chân thành của tôi tới trời cao. Hãy để cậu chủ mãi mãi hạnh phúc… còn tôi, tôi có thể ôm nỗi buồn câm lặng này đến suốt đời…

~

~

Tôi dõi theo cậu chủ tận cho đến khi cậu mất hút. Cậu chạy rất vội, nhưng khuôn mặt rạng rỡ lắm. Cậu đi lấy cặp nhẫn đã đặt làm trước. Ba mẹ cậu cũng nhìn theo cậu. Mẹ cậu tựa đầu vào vai ba cậu, nói gì đó, rồi cả hai cùng cười. Bầu không khí hạnh phúc… Nhưng sao… trên trời đầy mây xám… Một nỗi sợ vô hình…

.

Có tiếng điện thoại reo. Tôi khẽ liếc qua cửa sổ lần nữa. Ba cậu nhấc máy lên, mẹ cậu ở sát bên cạnh ông, cùng nghe. Mặt cả hai tái lại, rồi người mẹ ngất xỉu. Ba của cậu chủ kịp đỡ lấy bà, rồi gọi cầu cứu mọi người xung quanh. Họ đưa cả hai đi mất… còn lại tôi một mình.

.

Trời mưa xối xả…

.

.

Cái giọng nói hối hả, ngắt quãng, vang lên từ bên kia đầu dây cứ ám ảnh tôi… như một cuốn phim được tua đi tua lại nhiều lần một cách chậm chạp…

“Bác ơi… Thủy… Thủy… nó bị tai nạn… Cái nhẫn… lăn xuống đường… nó chạy theo… Xe tải… Thủy, nó… bác ơi… nó chảy máu nhiều lắm… Bác tới bệnh viện ngay đi…!!”

.

Không thể… không thể nào… Tôi đã cầu nguyện rất thành tâm cơ mà…? Cậu chủ ơi…

Tôi gào thét tên cậu như điên loạn, nhưng không ai nghe thấy. Tôi ở đây, nhưng lại như không tồn tại. Tôi đã nói rằng tôi yêu cậu… tôi yêu cậu… cả ngàn lần trong tiềm thức…

.

Thủy ơi… xin anh đừng rời khỏi thế gian này… xin anh đừng bỏ em một mình… Đừng chết Thủy ơi…

.

Mưa rơi… mưa tạt ướt thân thể tôi… Từng giọt, từng giọt buốt giá như hằn vào trái tim tôi những vết thương sâu hoắm… Lạnh thật đấy…

Những giọt nước lăn xuống như những dòng nước mắt không thể dừng lại được…

.

Trời ơi… xin cho tôi biết… Người đã gây ra chuyện gì thế này…? Sự trừng phạt ư…? Tại sao…? Chúng tôi đã làm gì có tội…?

Nếu yêu là tội lỗi… Xin hãy để tôi gánh hết mọi trừng phạt… Chỉ xin người đừng hại cậu ấy… Đừng đem cậu ấy đi…

~

~

Những vật dụng trang trí màu đỏ màu hồng được nhanh chóng đổi lại thành màu trắng màu đen. Ngày đám cưới lại trở thành đám tang.

.

Tôi nhìn mọi người đi qua đi lại với ánh mắt vô cảm.

Mẹ cậu chủ không có mặt. Bà có lẽ vẫn còn được chăm sóc ở bệnh viện. Chỉ có ba cậu bận rộn với đám tang đứa con duy nhất của mình. Ông trở nên im lặng hơn, mái tóc bạc đi nhiều, và đầu lúc nào cũng cúi xuống. Thỉnh thoảng tôi lại thấy những giọt nước mắt long lanh nơi khóe mắt ông.

Tôi nhìn thấy những hình ảnh hiện lên trong đầu ông… Cậu chủ nằm đó… máu vẫn chảy ra từ vết thương… nước mưa cuốn trôi bớt những giọt máu đỏ tươi… Làm nhòe tất cả mọi thứ… là nước mưa… hay nước mắt…? Khuôn mặt cậu lúc ra đi thật thanh thản… một nụ cười thoáng qua trên môi…

.

Vui vì đã chụp lại kịp chiếc nhẫn cưới ư, cậu chủ? Tôi cười nhạt. Nó là thứ đã cướp đi sinh mạng cậu đấy…

.

.

Cậu đã được chôn cất, đã nằm yên dưới lớp đất lạnh lẽo nơi xa xôi nào đó mà rễ tôi cho dù có vươn dài ra cũng không thể với tới. Ba cậu quay trở về nhà cùng Phương Trúc.

Cậu chủ đã đi rồi… Tôi cũng không thể tiếp tục sống nữa… Tôi cũng sẽ nằm xuống, cũng sẽ sẻ chia lòng đất bao la này với cậu chủ… Và chúng tôi, cho dù không gặp nhau được, nhưng ít ra cũng sẽ chung một thế giới…

.

“…Nhưng con thích sự chờ đợi, vì sự chờ đợi là thử thách của hạnh phúc… là bằng chứng của tình yêu.”

.

Chờ đợi tới bao giờ, cậu chủ ơi…?

.

.

Phương Trúc lặng lẽ đến bên cạnh tôi. Ba của cậu chủ chỉ nhìn cô buồn rầu mà nói khe khẽ:

“Cháu đừng quá đau buồn… Thủy không muốn cháu trở thành như vậy đâu…”

.

Khi ba cậu vừa quay vào nhà, Phương Trúc sụp xuống dưới đất, nức nở.

“Không đau buồn… thì cháu còn lại gì nữa hở bác…? Thủy ơi… Thủy ơi… anh ác lắm…”

.

Trong lòng bàn tay khẽ hé mở của cô là cặp nhẫn… Những chiếc nhẫn cậu chủ đã nắm thật chặt trước khi chết… Những chiếc nhẫn dính đầy vệt máu đã khô… Máu của cậu chủ…

.

Tôi cảm thấy thật giận dữ. Chỉ vì chúng… Chỉ vì chúng mà cậu chết! Chỉ vì cô… Chỉ vì cô mà cậu chết! Tôi chợt căm giận người con gái bé nhỏ đang run rẩy dưới chân tôi. Người con gái vừa mất đi người yêu của mình…

Tôi biết Phương Trúc cũng đau khổ lắm… Cô ấy tự trách mình về cái chết của cậu… Nếu cậu không vì những chiếc nhẫn ấy…

.

Tôi nhìn thấy cô rút ra một vật gì đó… ánh lên trong ánh nắng mặt trời… và đâm xuống… Những chiếc nhẫn rơi xuống… Một dòng máu đỏ tươi, ấm áp chảy ra… thấm vào đất… lan đến từng ngọn rễ của tôi…

.

Ba của cậu chủ gào lên. Ông chạy thật nhanh ra khỏi cửa…

.

Tay Phương Trúc run rẩy đưa về phía tôi… đầy máu… Bỗng mắt cô nhòe đi, và miệng cô mỉm cười…

.

Từng lời cô thì thầm được cơn gió đưa đến tai tôi. Những tiếng nói nhỏ xíu của người hấp hối. “…Cám ơn… Linh Trúc…”

.

.

Phương Trúc trút hơi thở cuối… Cô đã đến bên cậu chủ rồi… Vẫn nụ cười thanh thản ấy…

Tại sao…? Tại sao cơ chứ…? Tại sao đến lúc cuối tôi vẫn không thể ghét cô…?

.

“…Nhưng con thích sự chờ đợi, vì sự chờ đợi là thử thách của hạnh phúc… là bằng chứng của tình yêu.”

.

Được rồi… cậu chủ… Tôi sẽ chờ… Cho dù chỉ còn mình tôi, tôi vẫn sẽ chờ… Chờ cho hoa nở…

~

~

Cậu chủ không còn, mẹ của cậu một tháng sau cũng qua đời vì đau buồn, chỉ còn lại ba cậu. Ông lủi thủi một mình trong căn nhà trống vắng. Ngày nào ông cũng ra tưới nước cho tôi thay cậu chủ. Ông không bao giờ nói chuyện nữa, nhưng tôi hiểu được những gì ông đang suy nghĩ. Ông muốn hoàn thành tâm nguyện của cậu chủ: Chờ đợi tôi trổ hoa…

Nhưng hoa vẫn không chịu nở, và biết bao năm tháng lại qua đi.

.

Rồi cũng tới ngày ba của cậu chủ ra đi để đến với những người thân đã khuất của mình. Ông đã kiên nhẫn cho đến tận phút cuối đời để chăm chút cho tôi. Tôi nhìn người ta phủ mảnh vải trắng lên mặt ông và cầu nguyện cho linh hồn ông.

.

Mọi người đã đi cả rồi… Chỉ còn lại mình tôi lẻ loi trên đời.

Ông cũng như cậu chủ, cũng như Phương Trúc, ra đi với một nụ cười lạ lùng. Lần đầu tiên tôi hiểu được… nguyên nhân ẩn sau những nụ cười đó… Hình ảnh cuối cùng họ thấy được trong tâm trí… chính là những bông hoa của tôi…

.

Tất cả bỗng thay đổi. Có gì đó đang chuyển động trong khắp cơ thể tôi, khắp rễ, khắp thân, khắp cành, khắp lá. Đau quá… toàn thân tôi đau khủng khiếp… Nhưng tôi không sợ. Tôi mặc kệ đau đớn…

.

Nhú ra khỏi các cành là những chiếc chồi xanh nho nhỏ… Hoa… Hoa…

Hoa đã nở rồi…

.

“…Nhưng con thích sự chờ đợi, vì sự chờ đợi là thử thách của hạnh phúc… là bằng chứng của tình yêu.”

.

Cậu có nhìn thấy không, cậu chủ…?

.

Giọt nước mắt của tôi khẽ rơi… Rốt cuộc tôi cũng chờ được rồi…

.

Mọi người trong lễ tang ngắm nhìn những bông hoa, trầm trồ, xuýt xoa. Đối với họ, chúng này không đẹp, không rực rỡ, không đầy hương thơm như những loài hoa khác. Chúng chỉ kỳ lạ thôi… Nhưng đối với tôi, chúng là đẹp nhất trên đời… Những bông hoa như biết bao lời tôi chưa bao giờ nói được với cậu chủ.

.

“…Em yêu anh… em yêu anh…”

Những cánh hoa rì rầm… Tiếng nói riêng của tôi…

.

Tôi cảm thấy sức lực biến mất, và sinh khí dần lụi tắt. Từ lâu tôi đã biết, một khi hoa nở, tôi sẽ chết. Nhưng tôi đã mặc kệ cái chết đó mà ngày đêm cầu nguyện cho kỳ tích xuất hiện. Tôi không cần mạng sống này… Tôi chẳng cần sống mãi mãi… Nhưng hoa ơi… có phải người đã đến quá muộn màng…

.

Tất cả nhòe đi trước mắt tôi… Từng cánh hoa lại thì thầm…

.

.

“…Xin hãy để em gọi tên anh lần cuối… Thủy ơi…”

Categories: Bamboo Fairy, Finished, Self-written Fics | Tags: | Leave a comment