Flowing Wind Pursues Snow

Flowing Wind Pursues Snow – c03

LƯU PHONG HỒI TUYẾT

.

CHƯƠNG 3: TÁI KIẾN

Từ trong mê mang hồi tỉnh, ta có chút tham luyến sự mềm mại ấm áp của gối chăn.

Trong trọng sinh tiểu thuyết, nương đích ôm ấp cũng là mềm mại, là ấm áp a. Ta cũng không nhớ lần cuối cùng mụ mụ ôm ta là khi nào— Có lẽ là chưa bao giờ đi. Có điểm tiếc nuối thoáng qua, nhưng không có buồn bực, bởi vì lúc mụ mụ ôm tỷ tỷ, cảnh sắc mới là như thế hài hòa cùng đương nhiên. Ta đâu, càng thích hợp sảm cùng đĩa bay, và này là trần thuật, hoàn toàn không chứa trào phúng ý.

Đầu óc đã vận hành ổn định, ta chợt nhớ đến quyển tiểu thuyết đáng thương của ta. Hai tay cào xới chung quanh giường đệm, hy vọng của ta ngã xuống đáy cốc khi tìm không thấy tung tích nó. Còn ba trăm bốn mươi hai trang chưa kịp đọc… ta buồn bực.

Quên đi, ai…

“Đam mỹ đại thần, tri kỷ của ta, ta lúc này đây thành khẩn cùng ngươi đạo khiểm.”

Đang lúc ta chắp tay mặc niệm lời trên, một giọng nam êm ái giống như thất nguyệt đích miên miên yên vũ truyền đến:

“…Nàng thật không sao?” Có chút lo lắng len vào trong thanh âm.

Ta nghiêng đầu, từ khe hở giữa những lớp màn ngó ra ngoại thất. Chỉ thấy hai nam sinh đang quay lưng về phía ta mà đối thoại cùng vị trung niên giáo vụ y tế.

“Ta đích đại thiếu gia, ta đích lão mụ mụ, hai người các ngươi đã lặp lại câu hỏi này trên dưới hai mươi lần rồi.” Giáo vụ không kiên nhẫn đáp. “Các ngươi khi ta không đủ bận rộn hay sao chứ?”

“Thật xin lỗi!” Nam sinh còn lại vội đáp. Hắn đích giọng nói thực vang lượng, ngữ khí gấp gáp, điển hình là cái hỏa lạt đích nhân.

“Hừ.”

Xem chừng người này thức thời, bởi vì ta nghe thấy được một tiếng hừ lạnh này của nàng dày đặc tính cảnh cáo.

“Nhưng mà… vì sao nàng còn chưa tỉnh nha?”

Ta… rút lại câu nói ban nãy.

Lão tổ tông của ta a, trước khi đưa ra kết luận, thỉnh ngài hồi đầu lại chứng minh thực hư đi!

Ta uể oải lắc đầu, tay vén lớp màn mỏng.

Giáo vụ y tế một tay phủ ngạch, một tay nâng lên, chỉ hướng ta.

Kia nam sinh quay đầu lại, ánh mắt vừa lúc cùng ta giao hội.

“A?!” Hắn giật mình. “Ngươi tỉnh?”

Vô nghĩa.

Ta hai mắt trợn trắng.

“Ngươi không sao đi?”

Ta gà con trác thước gật đầu, hy vọng được đến chắc chắn tin tức có thể khiến vị này trì độn đại ca ngừng nhạ giáo vụ đại nhân sinh khí. Len lén liếc về phía nàng, ta tìm tòi mọi dấu hiệu ám chỉ dông bão dục đến để có thể kịp thời thoát thân.

“Thật tốt.” Hắn nhẹ nhàng thở ra. “Là ta không nhìn cẩn thận, xin lỗi!” Cúi cúi đầu, sau ngẩng lên, mỉm cười sáng lạn. “Ta là Vân Cẩm Mặc, lớp 10-1 đích Vân Cẩm Mặc.”

Vân Cẩm Mặc? Tên thực khác với người nha. Không đề cập đến thanh âm vang lượng, hắn đích khuôn mặt cùng dáng người đều triêm mãn dương cương khí, thoại lý cũng lộ ra anh thư hào sảng tính cách, nhìn tổng thể quả thực giống ánh dương quang.

Ngoan ngoãn chào hỏi: “Tảo an. Ta là Thanh Phiêu Phong, 8-2.” Sau đó nhắc đến chính đề, “Sư huynh, ngươi có biết quyển tiểu thuyết của ta đã hoa lạc nhà ai không?”

Hắn, cũng như giáo vụ y tế, sửng sốt sửng sốt.

Ân, chẳng lẽ đồng hồ sinh học của ta ra vấn đề? Ta đã bất tỉnh thật lâu? Bây giờ không còn là buổi sáng?

“Cái kia, ta nên sửa lại thành “vãn an” sao?”

“A, ta không phải ý tứ đó. Ta chỉ là… có chút ngạc nhiên ngươi vừa tỉnh lại đã hỏi chuyện này.”

Con mắt ta vòng vo một hồi: “Ta đáng lẽ nên tưởng chuyện khác?”

“…Không có gì.” Hắn lắc đầu. “Nga, của ngươi.”

“A, đa tạ, đa tạ.”

Hớn hở nhận lấy quyển tiểu thuyết thân yêu của mình từ tay hắn, ta nào biết, sau tai nạn, thường dân đều sẽ nghĩ đến truy cứu nguyên do cùng yêu cầu bồi thường. Đến khi nhìn thấy kia nam sinh vẫn đầy mặt hoài nghi, ta mới chột dạ. Ai, bản sắc của ngoại tinh nhân lại một phen bị bại lộ.

“Được rồi.” Giáo vụ y tế xen vào, vẻ mặt hắc hắc đích, xem ra kiên nhẫn đã bị ma hết. “Ta xem ngươi cũng không đáng ngại, có thể rời đi.”

Còn chưa kịp có điều phản ứng, cả ba đã bị nàng oanh ra khỏi bệnh thất. Lăn liền lăn đi, ôm chặt lấy tiểu bảo bối, ta phất tay bái biệt nhân gia, sau đó bắt đầu cuộc hành trình gian khổ của một mẫu giáo cấp đích hủ nữ.

P.S: Đã quên… Nhược nhược giơ tay lên hỏi: Vì sao ta lại đếm thấy ba người nha??

.

.

.

ooooo

[Phiêu Phong hậu ký]

___Đã chứng thực: phụ nữ thời kỳ mãn kinh rất không dễ chọc.

Categories: Flowing Wind Pursues Snow | Tags: | Leave a comment

Flowing Wind Pursues Snow – c02

LƯU PHONG HỒI TUYẾT

.

CHƯƠNG 2: CHUYỂN ĐỊA BÀN

Ta đứng trước cánh cửa trường học, tâm tư trăm chuyển ngàn hồi.

Hồi tưởng lại toàn bộ thời cấp hai, Thanh Phiêu Phong, hiện tại niên linh mười bốn, không thể không kết luận: Bản nhân đã điệu thấp không đúng cách.

Thuở vừa gãy răng khôn ta chẳng hề hay rằng, càng tránh xa cộng đồng, càng bị chúng nhân để ý. Vì thế, thân phận bí ẩn của ta bị bại lộ, đi đến đâu đều bị chúng mục lom lom cảnh giác.

(Thật ra cũng có một phần là vì năm đó tóc ta bị nhuộm một mảng lớn keo dán sắt, sau đó bị bản nhân chỉnh thành đầu chôm chôm, đâm người như xuyên giấy, kiến huyết phong hầu…)

Lúc này ta nắm chặt tay quyết định: phải lấy bảo vệ bí mật nhân thân làm chung cực nhiệm vụ. Mà muốn thế, ta phải làm một cá thể bình thường trong mắt bao người khác!

Đầu tiên, ta cố ý chọn khác trường với tỷ tỷ. Kinh nghiệm nhiều năm cho thấy, hễ bị phát hiện có huyết thống quan hệ với trường học đệ nhất mỹ nữ, ta người này liền không hay ho.

Tiếp theo, ta cố gắng thay đổi hình tượng bản thân. Trước đây ta thường hướng đến một thân tố phác đơn giản, trắng trong thuần khiết; sau lại phát hiện con người của thời đại mới đều ưa thích trang điểm, tự nhiên cũng biết là nên theo kịp xu hướng. Ta tham khảo đủ loại tạp chí, mới định ra phương pháp bổ cứu sau:

Nuôi dài đầu chôm chôm, dùng keo vuốt ngược về sau ót, tiêu chuẩn một con sứa bơi bơi.

Che giấu hoa văn trên vành tai bằng thật nhiều viên hoa tai khác loại, đa dạng phong phú có thể so với rừng rậm nhiệt đới.

Đôi mắt thâm quầng do thường xuyên thức khuya đọc tiểu thuyết được kẻ thành hai đóa bách hợp màu đen, u mỹ diễm lệ.

Miệng đồ một lớp son tím than. Vì tạo cho môi dưới vẻ đầy đặn, ta còn đặc ý đồ thật dày (khụ, đến nỗi ăn xong dùng giấy lau miệng còn tróc cả một khối…)

Chiếu theo phong cách thịnh hành thời bấy giờ, ta tin tưởng, kế hoạch của ta thực thiên y vô phùng.

Để rồi, sau ngày đầu tiên tại trường học mới, ta đã bị hoa lệ lệ xếp vào hàng ngũ hắc đạo hội viên, cá biệt thành phần, ma quỷ hình tượng. Người người né ta còn hơn né giám thị đại nhân, vốn nổi tiếng là hung thần ác sát.

Ta bi phẫn ngửa mặt lên trời thét dài: Ta là chiêu ai nhạ ai nha?!

Cũng may bản tiểu cường năng lực hồi phục rất mạnh, huyết lượng vĩnh viễn không thấy đáy, cho nên rất dễ dàng vực dậy sau tai nạn.

Quốc sách vô dụng, đối sách còn đó.

Mùa hè vừa rồi ta lén vác ba-lô đi Nhật Bản cũng không có uổng phí. Tại đất nước đầy mùi cá sống, rong biển và mù tạt này, ta đã bái một vị siêu cấp đặc công Ninja làm sư phụ và học từ hắn một chút da lông kỹ năng (đừng hỏi vì sao ta lại bắt được hắn, đây là bí mật hành tinh). Lúc này đây ta áp dụng một số biện pháp ẩn nấp thông thường, khiến bản thân giống như tàng hình trong mắt người khác. Đến chừng hình tượng hắc đạo của ta đã nguôi ngoai khỏi dư luận, ta có thể trở về làm ta đích nhất quốc thường thường dân.

Một tuần trôi qua, còn là không sai.

Hai tuần trôi qua, cảm giác đĩnh hảo.

Một bút vung lên, giấy trắng xoạch xoạch mực đen nhánh: Ninja thuật mới là vương đạo!

Tiếc là mực chưa kịp ráo, tai họa lại xảy ra.

Việc ẩn nặc quá thành công đã khiến ta đắc ý vong hình mà quên đi câu nói của các bậc tiền bối: Chữ ‘tài’ đi với chữ ‘tai’ một vần.

Ngày hôm đó ra khỏi nhà, ta coi nhẹ việc giày đạp trúng kẹo cao su, coi nhẹ việc xe đạp xì lốp, coi nhẹ việc mình vồ hụt tiếng chuông báo hiệu cuối cùng của giờ học (dù sao cũng không ai để ý đến ta), để rồi giờ ra chơi mi phi sắc vũ cầm quyển tiểu thuyết đi ngang sân trường. Rất không may, một trái cầu lạc hướng. Ta hiểm hiểm nghiêng đầu né tránh, trong lòng còn đang phúc phỉ độ bẩn thỉu của nó một phen thì tóc đã vướng vào một cành cây thấp. Ta chưa kịp kêu đau, một quả bóng đầy bùn đất đã văng lại.

Lần này, thiên muốn vong ta!

Hai mắt mạo sao, hắc ám bao phủ, ta đích cuối cùng ý tưởng là: Vì sao ta có khiết phích a a a???

.

.

ooooo

[Phiêu Phong hậu ký]

___Mọi phương tiện truyền thông đại chúng đều đẩy người ta đi vào bàng môn tả đạo.

___Xem lịch trước khi rời nhà là một việc trọng yếu, có liên quan đến sinh tử tồn vong.

Categories: Flowing Wind Pursues Snow | Tags: | Leave a comment

Flowing Wind Pursues Snow – c01

LƯU PHONG HỒI TUYẾT

.

CHƯƠNG 1: TINH LINH

.

.

Lần đầu tiên ta nhìn đến hắn, trời không mây, nhiệt độ bình thường.

Trường học tầng trên cùng, gió thổi lồng lộng. Bức tường dày màu xanh ngọc, khoét một cái lỗ to hình bán nguyệt. Hắn một thân áo sơ-mi thuần bạch, quần dài thẫm xanh, nhàn nhã ỷ tại đó, tựa tinh linh canh giữ nguyệt thành.

Ta có chút giật mình, không ngờ rằng nơi này lại có người khác.

Tầng thượng thường thực vắng vẻ, có lẽ là vì thiếu niên ngày nay quá lười vận động đi, trèo vài bậc thang đều đã than thở bản thân tinh bì lực tẫn. Ta là một cái cá biệt, nói sao ni, ta thích độc lập tự hành, sở dĩ trước và sau giờ học đều đến đây… đọc tiểu thuyết. Có lần nghe thấy đồng học lén lút nói, ta khả năng là ngoại tinh nhân. Ta kinh ngạc vô cùng— ta thực điệu thấp a, vì cái gì họ có thể xuyên qua ta đích thần bí thân phận??

Hắn chính nhìn di động, cũng không phát hiện ta. Tay hắn cầm di động chợt run lên, có lẽ là vì chế độ rung của loại này tân thời đại đích ngoạn ý đi, hắn chăm chú nhìn vào màn hình, khóe miệng chậm rãi câu lên. Ta thừa nhận, người này cười rộ lên cũng không khó khán, chỉ là đường cong hơi mềm mại chút. Theo cách nói của ngôn tình tiểu thuyết, hắn chính là âm nhu mỹ nam loại hình.

Ta cũng không nhìn chòng chọc nhân gia, mà ngoan ngoãn tìm chỗ ngồi đọc sách.

Đối với dung nhan của hắn, ta có ta thưởng thức, không đến nỗi bị mê hoặc. Ngượng ngùng, ta thuộc dạng người chỉ chảy nước miếng trước 2D mỹ nhân nhi.

Ta vừa trải nylon ngồi xuống, mở sách ra, liền nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại.

Ta nhận thức tiếng bước chân này. Chậm rãi bất loạn đích tác phong, thục đến không thể không vớt khỏi nồi.

“Liên—”

Nữ hài thanh âm, lanh lảnh như chuông bạc.

Ta có ba giây bất nhập thần, thầm thán vì sao cùng một mụ mụ sinh ra mà giọng nói của ta và nàng lại khác biệt như trời và đất? Ta có thể cầm một cái mic, gào to lên, và mọi người sẽ tưởng Obama đang xướng opera.

Ai, không nói, đòn cân của Thượng đế từ khai thiên tích địa đến giờ toàn lệch cán.

Thán xong, ta lại vùi đầu vào sách. Bình phẩm công tác của Thượng đế dù sao cũng không thú vị bằng phiêu lưu trong mộng tưởng, huống chi ta còn chưa muốn bị Lôi thần chiếu cố.

Khụ, đặc điểm nhận dạng của các thiếu niên mười ba tuổi là lơ đãng, cho nên ta thực hồn nhiên không biết bản thân chính đương một cái siêu cấp điện đăng phao.

Qua được năm phút, vị kia luyến ái trung đích nữ hài mới phát hiện được tồn tại cảm vi linh đích bất tài tại hạ, ngỡ ngàng kêu lên:

“…Phong nhi?”

Ta thực bất đắc dĩ ngẩng đầu lên xem xét một khuôn mặt mà mỗi ngày đều đã nhìn thấy.

Nàng là cái xảo tiếu thiến hề tiểu mỹ nữ, da trắng nõn vì không thường phơi nắng, lông mi tiệp cuốn, đôi mắt sáng ngời, cái mũi tú đĩnh, miệng nhỏ hễ mân lại liền họa xuất một cái tuyệt mỹ đường cong. Thân thể tuyệt đối phù hợp mỹ quan, vào cửa hàng thời trang luôn được hoan nghênh nhiệt liệt, giơ tay nhấc chân gian lại có cỗ kiều nhược thái, khiến người ta muốn che chở.

Thanh Lạc Nguyệt, ta đích thân tỷ tỷ, cùng ta là bất đồng loại hình.

Ta lại một lần nữa cảm khái Thượng đế bất công đến mức vô sỉ.

“Thân ái đích, chào buổi chiều.” Ta đích ngắn ngủn lông mi đẩu a đẩu, kê mao loạn loạn phi.

Nàng sợ run một chút, vô thức lùi lại ba bước, giống như bản tiểu thư mang mầm bệnh dịch. Sau đó, nàng nhìn bìa sách ta đang cầm, “quan ái” hỏi:

“Muội muội, đây là lý do vì sao dạo này ngươi thường muộn bữa tối tại nhà?”

Thực tự tin rằng tựa đề tiểu thuyết không hề tiết lộ sở thích hèn mọn của chủ nhân, ta “ngọt ngào” cười, đáp phi sở vấn:

“Còn đây là lý do vì sao dạo này tỷ không ăn bữa sáng tại nhà?” Như có như không liếc hướng nàng đích ngoại gia “điểm tâm”.

“Bữa sáng” có chút ngượng ngùng, hắc hắc mỹ mâu thận trọng di chuyển trong phạm vi không có ta.

Lạc Nguyệt đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: “Chúng ta gần đây kết giao.”

Ta trợn trắng mắt.

Giờ mới giới thiệu, có hơi chậm không? ‘Gần đây’? Nàng đã không dùng bữa sáng để có thể sớm chạy đến trường suốt ba tuần rồi. Thật không thành khẩn, gặp quỷ đi thôi—

Khả ngoài mặt ta chỉ nhu thuận thuyết: “Hoàng hôn hảo, tỷ phu hảo.”

Oanh. Lạc Nguyệt nghe thấy hai từ “tỷ phu” liền đỏ mặt hờn dỗi: “Ngươi lại loạn ngôn, ta, ta… Không nói với ngươi!” Cứ thế dậm chân bỏ đi.

Đương nhiệm tỷ phu ngượng ngùng chưa thốn, hướng ta cười xin lỗi, cũng rảo bước theo nàng.

Ta chống cằm, đăm đăm nhìn trời, tự hỏi không biết có nên tìm căn cứ bí mật khác đóng quân không? Nếu phải thường xuyên đụng mặt hai người nọ, kế hoạch thâm tàng xâm lược Trái đất của ta có hay không sẽ bị nguy hại?

Ai… đồng bào của ta, các ngươi bao giờ mới đáp xuống nha…

Vừa nghĩ thế, nửa thân dưới của ta chợt run rẩy.

Khụ, là ta đích di động.

Lạc Nguyệt gửi đến đoản tín uy hiếp ta: “Nhớ sớm về nhà ăn, ta sẽ không giúp ngươi để dành hồn đồn!”

Ta buồn chán thở dài. “Nhân” sinh nguyên lai thật nhiều phiền não…

.

.

ooooo

[Phiêu Phong hậu ký]

___Nói thật đi, não bộ của ta không đủ dung lượng để ghi nhớ người qua đường.

___Cho nên? Cho nên ta liền quên người kia lạp.

Categories: Flowing Wind Pursues Snow | Tags: | Leave a comment