Space

Stories about the Earth, the Sun and other celestial objects…

Aeon ~ Memories of the Earth – c05

VĨNH HẰNG – ĐỊA KÝ

.

KÝ 5 ~ HUYẾT MẠCH

Băng giá hấp thụ một lượng lớn ánh sáng lấp lánh mà Nhật đã buông xuống từ trời cao, hình thành nên tiểu Dương.

.

Trong cái thời mà tấm khí quyển vẫn còn mỏng mảnh, tiểu Dương chỉ là lớp áo êm ái bằng nước ôm ấp lấy tôi. Nó không có bất cứ suy nghĩ nào mà tôi không thể chạm vào. Nó không có cảm nhận riêng tư.

.

Sáng sáng tôi nhìn Nhật qua sợi lưới xanh ngọc của biển cả, miệng ngâm nga bài ca dâng tặng nàng. Tôi hát không hay, nhưng lại rất thích hát. Rồi một ngày nọ, Thổ (có lẽ là vì không chịu nổi nữa) đã uyển chuyển nói với tôi rằng, nếu có người hát cùng, thanh âm của cá nhân sẽ loãng bớt, khí thế sẽ hùng hồn hơn.

Vì vậy, tôi đã trao cho tiểu Dương mảnh linh hồn to lớn nhất, đẹp đẽ nhất, để ngày ngày cùng nhau hát ca chào đón bình minh.

.

Giọng của tiểu Dương rất mềm, rất mượt, chứa đựng sự vỗ về an ủi của một tấm lòng bao dung. Tiểu Dương là một đứa con gái rất ngoan và rất hiền.

.

.

Tôi gọi gió đến, để phủ lên bề mặt của tiểu Dương một chiếc váy xếp li nhẹ mỏng phơ phất màu xanh lơ.

Tiểu Dương lại muốn có gió làm bạn. Thế là tôi thả vào gió mảnh linh hồn đượm nhiều màu sắc, và gọi nó là tiểu Phong.

.

Giọng của tiểu Phong ồ ồ rất kỳ cục, cho nên nó từ chối không hát. Thay vào đó, tiểu Phong bảo muốn chơi nhạc cụ.

Mưa là bộ gõ tự nhiên của trời đất. Đeo chiếc trống mưa vào cổ, khoác lên chiếc áo choàng tro bụi, tiểu Phong giữ nhịp cho thế giới chúng tôi.

.

Tiểu Phong là một đứa con trai nghịch ngợm. Nó hiếu động, không thích đứng một chỗ. Trò chơi yêu thích nhất của nó là trốn tìm. Khi thì lẫn trong khí quyển, khi thì nương mình vào biển cả, khi thì nép sau những mảng khối trên lục địa. Tiểu Phong sẽ ra điều kiện như thế này: Chừng nào chúng tôi tìm được nó, chừng đó âm thanh của trống mới vang lên.

Tiểu Phong thích khám phá những vùng đất mới hơn là quay trở về điểm khởi đầu, cho nên có một thời nó biến mất thật lâu thật lâu. Lúc ấy, Tiểu Dương khóc. Khóc nhiều, cổ họng khô khốc, hát trở nên rất dở. Tôi đành an ủi: Bất kể tiểu Phong đi đâu, bởi vì địa cầu hình tròn, tiểu Dương nhất định sẽ lại nhìn thấy nó.

Tương tự mà nói, nếu tình yêu là điểm khởi đầu, thì cho dù những chiếc mốc lộ trình như gặp gỡ, xa cách, giận hờn, hạnh phúc… có thay đổi vị trí đi nữa, chỉ cần ta không bao giờ bỏ dở, điểm cuối cùng của con đường vẫn sẽ là tình yêu.

.

Quả thật, sau rất nhiều rất nhiều ngày nhung nhớ, Tiểu Phong rốt cuộc trở về.

.

.

Thuở đó, thế giới vẫn còn khá sơ khai.

.

.

.

[to be paused…]

Categories: Aeon - Memories of the Earth | Tags: | Leave a comment

Aeon ~ Memories of the Earth – c04

VĨNH HẰNG – ĐỊA KÝ

.

KÝ 4 ~ THÂN TÌNH

Lúc mới chào đời, tôi chỉ là tập hợp của những tinh vân vũ trụ, là một mớ hỗn độn rời rạc chạy lung tung quanh mặt trời. Dần dà, những mảnh nối ghép cũng dính lại với nhau thành một thể mang hình thù kỳ quái. Kỷ nguyên đầu tiên, thân thể tôi bị nhấn chìm trong máu. Những dòng máu nóng bỏng và đỏ rực từ trong người tôi tràn ra bên ngoài, vùi lấp những khoáng vật nặng nề vào bên trong. So ra thì tôi lúc ấy với một quả cầu lửa cũng không khác nhau là bao, chỉ là, quả cầu thì tròn, còn tôi thì méo mó.

.

Thời gian bình ổn không kéo dài bao lâu. Một ngày nọ, một hành tinh hậu đậu trên đường lạc bước đã ngã nhào vào tôi, làm lớp áo choàng đất đá của tôi bị rách mất một mảnh, rơi ra bên ngoài. Mảnh áo choàng ấy hình thành nên Nguyệt.

Lúc ấy, tôi không có bao nhiêu thời gian để ý đến Nguyệt. Nguyệt vừa ra đời không bao lâu, thân thể tôi liên tiếp bị những mẩu vỡ của thiên hà va đập vào, đau đớn vô cùng. Thương tích xuyên sâu trong máu thịt, khiến tôi quằn quại khổ sở. Thời kỳ đó, nước mắt tôi chảy ngày chảy đêm.

Cho đến khi hoàn toàn từ bỏ chủ nghĩa cá nhân, tôi mới biết được, có một người vẫn luôn im lặng xoay quanh mình.

.

.

Nguyệt ban đầu rất rụt rè. Phần lớn thời gian Nguyệt nấp sau tấm màn phất phơ của bóng đêm. Thỉnh thoảng, cô bé lại ló đầu ra nhìn bóng lưng của tôi, nhưng hễ tôi quay đầu lại, Nguyệt liền lấy áo choàng che mặt.

Ngẫm nghĩ một chút, tôi mỉm cười đầy thiện chí và tìm cách bắt chuyện với cô bé. Cuộc đối thoại lúc đầu chỉ là những cụm từ rời rạc, sau đó biến thành những câu hoàn chỉnh nhưng ngắn gọn. Qua rất nhiều, rất nhiều năm, Nguyệt mới có thể bình tĩnh đáp lời tôi. Nhưng mà, tôi phát hiện, cô bé rất thường hay đỏ mặt, rất khả ái.

.

Tôi nghĩ, có em gái là một chuyện rất đáng chúc mừng.

Categories: Aeon - Memories of the Earth | Tags: | Leave a comment

Aeon ~ Memories of the Earth – c03

VĨNH HẰNG – ĐỊA KÝ

.

KÝ 3 ~ GIA ĐÌNH

Tôi chẳng thể nhớ chính xác thời điểm mà mọi người dứt khỏi giấc ngủ triền miên để hòa mình vào vũ hội, nhưng tôi không bao giờ quên cái cảm xúc mãnh liệt khi ấy.

.

Tôi ngắm mọi người lần lượt hé mở đôi mắt, ngồi dậy và vươn vai, cứ như một lời nguyền vừa được giải trừ. Giản đơn và uyển chuyển, hạnh phúc len vào bên trong ngỡ ngàng, nối kết những rung động xốn xang, chuyển đổi tạm thời sang vĩnh viễn.

.

.

Thủy là người đầu tiên. Cậu ta ngóc đầu lên, ngơ ngác nhìn quanh, chẳng khác gì một chú chim non vừa phá vỏ trứng chui ra. Có Thủy là có sự huyên náo. Cậu ta và màu trắng dường như có tương quan mật thiết – cũng trong sáng, cũng thánh khiết, cũng vô tư. Thủy là người anh em thân thiết với tôi nhất, cũng là người tôi ngưỡng mộ nhất.

Bởi vì… cậu ta có thể đến rất gần, rất gần với nàng.

.

Hỏa rất nghiêm túc và ít mở miệng đến kỳ lạ. Mái tóc đỏ lượn lờ như hỏa diễm, dáng đứng hiên ngang, mắt nhìn thẳng, cậu ta luôn mang theo cái khí thế bất khả xâm phạm. Số mệnh của Hỏa từ lúc sinh ra đã là một chiến binh bảo vệ cho cái gia đình bé nhỏ này.

.

Kim lại rất nhiệt tình. Giữa Kim và tôi có một mối đồng cảm sâu sắc, bởi vì Kim cũng yêu từ cái nhìn đầu tiên. Kể từ khi nhìn thấy Mộc động đậy, cô ấy đã biết mình sẽ không thể nào dời mắt đi được nữa. Kim yêu tất cả về Mộc. Yêu cả cái sự thờ ơ vô tâm của cậu ta đối với tình cảm của mình. Yêu, rồi đau vì yêu. Và không bao giờ hối tiếc.

.

Mộc tuy to lớn nhưng rất ngây thơ. Cậu ta không bao giờ ngừng kinh ngạc về việc Kim luôn luôn gây sự với mình. Cậu ta đem thắc mắc này ra hỏi thẳng Kim, nhưng lại nhận được một cái trừng mắt hung dữ thay cho đáp án. Mộc cũng không chấp nhặt, chỉ bỏ đi chơi với bốn đứa em họ bé bỏng của mình. Mộc… thật sự rất vô tư.

.

.

Trong ánh sáng chói lòa của Nhật, tôi chớp nhẹ hàng mi. Và chỉ trong cái chớp mắt ấy, Thổ bắt đầu cực quậy.

.

Thổ cực kỳ nữ tính và dịu dàng. Chiếc vương miện bằng đá của cô ấy tô điểm thêm cho bộ y phục trên người. Mỗi bước chân của cô ấy giống như có thể khiến muôn hoa đua nở. Ở Thổ tồn tại cái loại khí chất có thể khiến không chỉ cô ấy, mà cả những kẻ xung quanh, trở nên rạng ngời hơn.

.

Thiên… Tôi cũng không biết nói sao về cậu ta, bởi vì cậu ta là người duy nhất tôi không thể nhìn thấu. Thiên rất lười rất lười, không nằm ngủ trong bồn tắm cho qua ngày đoạn tháng thì không thể sống được. Nếu bảo Nhật kiệm lời vì vụng về trong cách giao tiếp và Hỏa ít nói vì quá nghiêm túc, thì Thiên lại thuộc dạng ưa chuộng yên tĩnh bởi vì lười cử động xương hàm. Mặc dù ít nói chuyện, cậu ta lại khiến chúng tôi biết bao lần phải dở khóc dở cười.

.

Hải nép mình trong chiếc áo khoác xanh thẫm, không bao giờ tham dự vào các cuộc vui. Hải không thể nói chuyện, cậu ta chỉ lắng nghe. Trông có vẻ lạnh lùng, kỳ thật trong lòng cậu ta rất ấm áp. Sau này tôi mới biết, những lúc chúng tôi quay đi, cậu ta lại lôi một mảnh giấy ra và phác họa mọi người.

.

.

Thế nhưng, cho dù có khác biệt đến thế nào đi nữa, chúng tôi cũng vẫn có mối huyết nhục tương liên, có dải liên kết về linh hồn. Sự thân thiết gắn bó giữa chúng tôi không thể dùng từ ngữ để mà định nghĩa. Gia đình, vốn dĩ là một sự tồn tại tuyệt vời.

Categories: Aeon - Memories of the Earth | Tags: | Leave a comment

Aeon ~ Memories of the Earth – c02

VĨNH HẰNG – ĐỊA KÝ

.

KÝ 2 ~ TÂM ÁI

Nhật tồn tại bên cạnh tôi, tự nhiên như tất cả vốn dĩ phải thế.

.

Bởi vì khi vừa bắt đầu có nhận thức, tôi đã được bảo bọc âu yếm trong thứ ánh sáng ngọt ngào của nàng, cho nên “mặt trời” là định nghĩa đầu tiên được ghi vào từ điển của tôi.

.

Nơi vườn địa đàng ngập nắng, Nhật và tôi là hai đứa trẻ thức dậy đầu tiên. Anh chị em của chúng tôi ngày đó, tuy thân thể vẫn liên tục di động, nhưng ý thức vẫn còn vùi mình thật lâu trong sâu lắng của yên tĩnh, và những tinh cầu khác thì ở rất xa, rất xa…

.

Nhật là một sinh linh ít nói. Nàng thích làm mọi việc trong lặng lẽ, vì vậy, vài ngàn năm đầu tiên tôi quên bẵng mất sự tồn tại của nàng, và đã phải trải qua một sự cô độc khủng khiếp.

Từ giữa những khoanh thời gian buồn chán ấy, tôi bắt đầu hình thành một thói quen kỳ quặc, đó là—

Ngắm bước chân của người khác.

.

Nhờ nó, tôi mới để ý thấy một đôi giầy luôn đứng yên tại chỗ, trong khi những đôi khác luôn chạy đến khi mòn vẹt cả đế mới thôi.

Kể từ đó, ánh mắt tôi rất hiếm khi nào rời nàng.

Từng cử động của nàng đều khắc vào linh hồn tôi những vết khắc sâu hoắm.

.

Lý giải cảm xúc của mình luôn là một việc khó khăn. Tôi chỉ biết, ý thức của tôi lúc ấy lăn tròn trong địa hạt của hỗn độn và nhiễu nhương. Như là tôi vừa thoát ly khỏi tầm ảnh hưởng của lực hấp dẫn và rơi vào một khoảng không vô định. Như là giữa muôn vạn cá thể, tôi đã nhận biết một linh hồn tương thích với mình.

.

Không hiểu sự cuốn hút đến từ đâu, nhưng một tình yêu phức tạp có lẽ đã được sinh ra sau cái nhìn đầu tiên. Tôi dành cho nàng không chỉ tình cảm nam nữ đơn thuần, mà còn cả lòng biết ơn, tựa như đứa con đối với người mẹ đã sưởi ấm và nuôi dưỡng mình, còn cả tương quan mật thiết của những kẻ có chung máu thịt. Tình cảm ấy, đột ngột nhưng không hề tạm bợ, bởi vì sự thay đổi trong tôi đã mang tính vĩnh viễn.

Categories: Aeon - Memories of the Earth | Tags: | Leave a comment

Aeon ~ Memories of the Earth – c01

VĨNH HẰNG – ĐỊA KÝ

.

KÝ 1 ~ THỜI GIAN

Ngọn nến, ngọn nến,

Cháy hết đêm tàn…

~

Ai đã bảo rằng thế giới của chúng tôi không có thời gian nhỉ?

Từ cái thuở mà vũ trụ vẫn còn bình yên trong giấc ngủ, thời gian đã xuất hiện rồi. Tuy nó chảy trôi rất chậm, chậm đến mức rơi vào lãng quên, nhưng tôi vẫn biết rằng nó không thể nào thuộc về huyền thoại…

Bởi vì, tôi có khả năng xác định mốc cho một ngày.

.

Một ngày bắt đầu từ lúc tôi đối diện với Nhật, ngắm nàng cuộn tròn người bên trong lớp áo choàng rực rỡ, và kết thúc lúc tôi phải quay lưng đi, vùi lấp những mặt xấu xa của mình sâu vào bóng tối.

“Ngày” mang tính tương đối cho từng cá thể. Chẳng hạn, một ngày của tôi ước tính chỉ bằng một phần hai trăm năm mươi triệu lần so với một ngày của Nhật. Có lẽ vì vậy, cho nên cùng một khái niệm thời gian, nhưng cảm nhận mà Nhật và tôi lãnh hội có sự chênh lệch đáng kể.

Tôi sẽ không buồn giải thích cặn kẽ về sự chênh lệch đó, vì tôi không phải Nhật, tôi không hiểu những gì nàng cảm nhận, và vì nó, từ cái thời hồng hoang sơ khai, vẫn là một cái gai đâm vào tim tôi.

.

.

Tôi đã sống bao lâu?

Bốn tỷ rưỡi năm.

Điều này tôi biết, nhưng không quá để tâm.

.

Tôi còn sống bao lâu?

Điều này tôi không chắc chắn, nhưng lại rất chú ý.

Bởi vì sâu trong tâm khảm, tôi hy vọng mình sẽ có được càng nhiều càng nhiều thời gian để hiến dâng cho tình ái.

.

Ngọn nến, chung quy cũng có ngày sẽ tắt.

Nhưng mà, lúc còn có thể chiếu sáng đêm đen, nó nhất định muốn sinh ra ánh lửa diễm lệ nhất.

Categories: Aeon - Memories of the Earth | Tags: | Leave a comment

A Story of the Universe

VŨ TRỤ THUYẾT

.

Written by: lu_hehe/cailudzuidze

Starting date: Saturday, June 13, 2009, 9:37:12 AM, HCMC, VN

Ending date: Sunday, June 14, 2009, 3:10:13 AM, HCMC, VN

Language: Vietnamese

Mature contents: No

Categories: Fantasy, Romance

Music: Song from a Secret Garden – Secret Garden, Gates of Dawn – Secret Garden

A/N: Có một phần cảm hứng xuất phát từ fic “Sun and Moon” của lazy_baby_mike.

.

oOo

Mặt trời và mặt trăng…

Chẳng hiểu sao mọi người luôn cho rằng mặt trời và mặt trăng yêu nhau.

Đúng, họ là hai kẻ đang yêu, nhưng người mà họ yêu…

~

~

Yên tĩnh quá… Tôi không thể cảm thấy thời gian tồn tại. Không phải vì thời gian thật sự ngừng lại, nhưng mọi thứ đều xảy ra một cách chậm chạp, chậm đến mức tôi có cảm giác chúng không hề xảy ra.

.

Bỗng nhiên chói lóa… Tôi quay lại và nhìn qua cửa sổ của cỗ xe. Cái chết của một ngôi sao… Thật đẹp… Chẳng có kiểu cái chết nào khác có thể đẹp và buồn đến thế. Ngôi sao luôn mỉm cười mãn nguyện trước khi khép đôi mi kia lại… và những mảnh vụn bay tứ tung vào vũ trụ để tìm cho mình chỗ đáp chân cuối cùng… Những ngôi sao mới, những hành tinh mới sẽ được sản sinh…

Tôi có lẽ sẽ chẳng nổ tung như thế… Cái chết của tôi sẽ ra sao nhỉ? Nguội dần và từ từ biến thành cát bụi…? Tôi chỉ biết một điều, sau một thời gian nữa, tôi sẽ biến thành một khối cầu đỏ khổng lồ, nuốt chửng tất cả mọi thứ xung quanh, kể cả người tôi yêu.

~

~

Tôi lặng lẽ nhìn mọi người chạy xung quanh mình, trên những cỗ xe không người kéo. Những cỗ xe xinh xắn thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm của vũ trụ. Ánh sáng tỏa ra từ tôi không thể lôi ra tất cả vẻ đẹp của chúng, mà chỉ giúp chúng lấp lánh một chút.

Như một vũ hội không bao giờ tàn, mọi người cứ xoay vần, xoay vần quanh tôi… chầm chậm, chầm chậm, từng bước, từng bước… một điệu múa của các thiên sứ…

.

Chốc chốc, tôi lại khẽ nhắc Mercury đừng đến quá gần tôi. Mercury là một anh chàng vô tư và hay quên. Anh thường quên rằng đến gần tôi là điều cấm kỵ.

Phải, tất cả mọi người, tuy luôn ở bên tôi, nhưng đều phải giữ một khoảng cách nhất định. Vì tôi vừa là thần dược, vừa là độc dược đối với họ. Không có tôi, sẽ không ai tồn tại. Nhưng nếu đến quá gần tôi, họ sẽ bị đốt cháy. Tôi không thể để ai chạm vào mình. Tôi dùng vẻ lạnh lùng để xua đuổi họ.

.

“Thân thể ấm nóng, nhưng trái tim lạnh băng.” Đó là cách mà mọi người nói về tôi.

.

Có lẽ, tôi thật sự quá vô tình.

.

.

Tóc tôi là những sợi lửa vàng óng, và y phục của tôi cũng được đan và bện bằng những sợi lửa ấy. Người tôi luôn phát ra ánh sáng và nhiệt lượng, những thứ ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người xung quanh.

.

Tôi hờ hững nhìn quanh. Đằng kia, Venus nóng nảy, đang tìm mọi cách sinh sự với Jupiter, một anh chàng tuy to lớn nhưng tính tình như trẻ con. Anh rất nghịch ngợm nên được lũ trẻ yêu quý. Có lẽ đó cũng vì cô muốn Jupiter chú ý đến mình, thay vì cứ mãi chơi đùa với bốn đứa em họ luôn quấn lấy chân anh, đòi anh cõng.

Ở đây tình yêu vẫn tồn tại, nhưng chỉ ở dạng tình yêu thuần khiết. Vì khi hai người chạm vào nhau… họ sẽ chết…

.

Mars dũng mãnh với mái tóc đỏ rực che phủ cả người. Tâm hồn anh là của một chiến binh, và bên cạnh anh luôn hiện diện hai trợ tá Phobos và Deimos. Nếu như tôi được gọi là chủ nhân của nơi này, thì anh chính là người bảo vệ nó.

.

Saturn xinh đẹp với chiếc vương miện lộng lẫy bằng đá mà Thượng Đế đã trao tặng. Cơ thể cô nhẹ nhàng, chân tay cô nhanh nhẹn, và ở cô luôn toát ra khí chất của một tiểu thư quý tộc.

.

Uranus là người quái lạ nhất trong số tám người. Anh là một kẻ khá lười, luôn nằm ngủ trong xe, và chưa bao giờ chúng tôi được thấy anh ngồi dậy cả. Chiếc xe của anh cũng là một bồn nước di động, và anh chỉ thích đắm mình trong lớp nước xanh lơ đó thôi. Anh trầm tĩnh và lạnh lùng, chẳng ai có thể khiến anh quan tâm, chẳng ai có thể khiến anh nổi giận.

.

Neptune là út của nhà Jovian, em của Jupiter, Saturn và Uranus. Neptune luôn choàng một chiếc áo xanh thẫm. Neptune không bao giờ nói chuyện, mà chỉ biết lắng nghe.

.

.

Thỉnh thoảng, một phù thủy tuyết lại bay vụt đến, xông vào vũ hội mà chẳng cần giấy mời. Nhưng vì đó là phù thủy tuyết, cô sẽ chẳng thể chống lại cái nóng kinh người phát ra từ thân thể tôi. Những thớ sợi trên chiếc chổi tuyết trắng tinh mà cô đang ngồi lên sẽ biến thành lớp khí bạc lấp lánh quét vào chân không. Cả những sợi tóc dài và mảnh của cô cũng thế, cũng sẽ ánh lên ánh sáng kỳ bí giữa màn đêm. Chiếc chổi của cô bốc cháy, ánh lửa phản chiếu một màu xanh biển, và đôi khi cô lại buông rơi chúng trên đường đi và tự thả mình vào vũ trụ bao la. Đám tro tàn của chiếc chổi ấy khi rơi xuống một hành tinh tình cờ đi ngang qua sẽ làm thành những đợt mưa sao băng lóng lánh.

.

Phù thủy tuyết luôn mỉm cười với tôi, mặc dù việc đến gần tôi đã rút ngắn đi tuổi thọ của cô, vì cô nghĩ rằng tôi chính là người khiến cô có thể đẹp đẽ như thế. Cũng như nàng Lọ Lem, cô bước vào vũ hội, xinh xắn như một nàng công chúa, nhưng “mười hai giờ” của cô thường đánh dấu một kết cục đau thương.

~

~

Vẫn còn một người mà tôi chưa nhắc đến, đó là Earth Terrestrial, anh cả của Mercury, Venus và Mars.

.

Tên anh không hoa mỹ, không nổi bật, nhưng nó tựa như chính con người anh – bình dị, thân thương. Earth là một người đặc biệt. Anh là người duy nhất mang “hạt mầm của sự sống”.

.

Những vật nhỏ xíu kỳ quặc được tung ra khỏi lớp áo choàng màu bạc của anh, và Earth để chúng bên cạnh anh. Một thứ đồ chơi của loài sinh vật anh đang nuôi dưỡng, có lẽ chúng chia sẻ với anh như một món quà cảm ơn. Earth mỉm cười dịu dàng, anh mân mê, tung hứng những vật ấy trong tay anh như những hạt xí ngầu.

Chúng cũng được gửi đến cho những hành tinh khác và cả tôi, và mặc dù mọi người có cảm thấy khó chịu, họ vẫn giữ chúng bên mình, nhờ lời năn nỉ của Earth. Những thứ đồ chơi xấu xí, nhưng vô hại.

.

Earth lúc nào cũng vậy, dễ tha thứ… ngay cả khi loài sinh vật anh cố sức bảo vệ luôn tìm cách giết chết anh. Chúng đâm vào người anh với những thanh kiếm to lớn, sắc nhọn, lạnh lùng, chúng rút cạn tất cả những gì anh có thể ban cho chúng, chúng đốt thủng những lỗ trên tấm áo choàng của anh, khiến từng sợi nắng của tôi chạm vào người anh, đau nhói… Có phải là vì anh quá vị tha, quá dịu dàng, mà Thượng Đế đã giao cho anh công việc chăm sóc những “hạt mầm” phản trắc này chăng?

.

Moon chỉ nhìn chúng và cười khẩy, Moon biết anh yêu quý chúng biết bao, nhưng chúng vẫn chưa đủ tư cách trở thành đối thủ của cô. Cô chỉ cần lấy cớ giúp chỉnh sửa chiếc áo trong bằng nước của anh, và trong tích tắc chúng sẽ bị nhấn chìm trong biển nước. Rồi Moon sẽ lại cười. Sau những nụ cười khinh khi đó, cô thường quay lại nhìn tôi, một ánh nhìn vừa có vẻ run sợ, vừa có vẻ thách thức.

.

.

Earth thích những cơn bão ánh sáng tôi đem đến cho anh. Chúng kết cho anh một chiếc vòng sáng trên đầu và một đôi giầy dưới chân bằng những dải lụa đầy màu sắc. Tuy một số người khác cũng có chúng, nhưng duy chỉ khi ngắm Earth, tôi mới có cảm giác như vừa gặp được một thiên thần.

.

Tôi thường ngắm Earth thật lâu, ngắm anh, dáng vẻ của anh, cử chỉ của anh. Tôi ngắm những mảng xanh ngọc trên áo anh – một màu xanh quý hiếm, đẹp mê hồn. Tôi ngắm cả những sinh vật đang sống dựa vào anh, những sinh vật yếu đuối, mỏng manh, những sinh vật tự cho rằng mình biết tình yêu là gì. Chúng có thể chạm vào nhau, nhưng lại chẳng biết ơn điều đó. Chúng làm tôi cảm thấy những người đang yêu như Venus thật đáng thương.

Nhưng, có lẽ, tôi cũng đang thương hại chính bản thân mình.

.

Người tôi yêu chẳng phải một ngôi sao rực rỡ, mà là một hành tinh. Tôi yêu Earth.

.

.

Tôi biết Earth cũng yêu tôi, mặc dù điều đó chưa bao giờ được cất thành lời. Giữa chúng tôi chẳng cần lời nói, vì thông qua ánh mắt, linh hồn chúng tôi trở nên tương thông.

.

Tôi chưa bao giờ đáp trả tình yêu của anh. Có đôi lúc, tôi đã ước mình có thể chạm vào anh mà anh không bị tan chảy, nhưng cái việc nhỏ nhất là lẽo đẽo theo anh mỗi ngày như Moon, tôi cũng không thể thực hiện. Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc sưởi ấm cho anh, cho “hạt mầm sự sống” của anh. Nhưng anh vẫn luôn cảm thông và chờ đợi… cho dù cả hai chúng tôi đều biết, tình yêu này không bao gồm thứ gọi là “tương lai”.

.

Có lẽ, “hiện tại” là mãi mãi…

~

~

Tất cả chúng tôi đều ở bên trong một cỗ xe lớn hơn, bao quanh bằng chiếc vòng đá Kuiper, nhìn ra một thế giới bao la hơn. Tôi chỉ là một cư dân nhỏ bé của một cái hồ khổng lồ màu bạc, và cái hồ này cũng chỉ là một cư dân tí hon của vũ trụ, cùng với muôn triệu những hồ khác. Cỗ xe của tôi chạy quanh trung tâm của hồ – một người nào đó tên là Supermassive Black Hole – chạy mãi, chạy mãi, và cứ thế cho đến khi tôi chết.

.

“Thân thể ấm nóng, nhưng trái tim lạnh băng.” Tôi yêu một người, nhưng lại xoay xung quanh một người khác. Chúng tôi không thể chạm vào nhau, chỉ có thể nhìn nhau. Vì đó là quy luật của tự nhiên… Vì chỉ có như vậy, vũ trụ mới cân bằng, và thế giới mới tồn tại.

Categories: Finished, Self-written Fics, Space | Tags: | Leave a comment